671
Lệ Dung cười nói: "Chị, chỉ là chút mâu thuẫn nhỏ của trẻ con thôi, ba bắt Mẫn Mẫn xin lỗi Chi Ngữ, con bé Mẫn Mẫn này cũng cứng đầu, không chịu mở miệng."
Lệ Dung nói như vậy, chính là hy vọng Lệ Đồng có thể làm người hòa giải, để chuyện này qua đi.
Tuy nhiên, bà ta thất vọng rồi.
Lệ Đồng nói: "Nói như vậy, Lệ Dung em đúng là quá chiều chuộng Mẫn Mẫn rồi, nó vừa mới trưởng thành đã dám không nghe lời ba, e là sau này, lời của em nó cũng chẳng nghe đâu nhỉ?"
Lệ Dung: "..."
Lệ Mẫn quả thực ghét Lệ Đồng cực độ.
Lệ Đồng đáng ghét, con bà ta sinh ra càng đáng ghét hơn!
Lệ Dung thấy mọi người đều nhìn chằm chằm mình, bà ta biết, hôm nay Lệ Mẫn không xin lỗi không xong rồi.
Lệ Dung sa sầm mặt: "Lệ Mẫn, xin lỗi Chi Ngữ!"
Lệ Mẫn cắn môi, tức đến phát khóc, trước mặt mọi người, lại buộc phải mở miệng: "Bạch Chi Ngữ, xin lỗi."
Bạch Chi Ngữ chỉ gật đầu một cái, tỏ ý mình đã biết.
Bạch Chi Ngữ không đáp lại "Không sao".
Bởi vì Lệ Mẫn không thật lòng xin lỗi.
Hơn nữa, xem ra, trong lòng Lệ Mẫn đã ghi hận cô rồi.
Xem ra, Bạch Chi Ngữ muốn chung sống hòa bình với Lệ Mẫn là chuyện không thể nào.
Bạch Chi Ngữ cũng chẳng quan tâm.
Họ hàng đông thế này, một hai người không hợp nhau cũng là chuyện bình thường.
Đã Lệ Mẫn xin lỗi rồi, chuyện này coi như bỏ qua.
Lệ Đồng nhìn đám Bạch Chi Ngữ: "Thằng hai vẫn chưa đến à?"
Bạch Chi Ngữ nói: "Chắc sắp đến rồi ạ."
Mười giờ tế tổ.
Bạch Ngôn Sơn chắc là sáng sớm đã đến trung tâm thương mại Sơn Ngữ sắp xếp công việc, giờ này chắc sắp đến rồi.
Lệ Dung hỏi: "Chị, không phải chị bảo thằng tư đang đóng phim ở Bắc Kinh sao? Nó không đến à?"
Lệ Đồng: "Thằng tư đóng phim khép kín, hoàn toàn không liên lạc được."
Chỉ có con thứ tư gọi điện về cho họ, chứ họ gọi cho cậu ấy đều không liên lạc được.
Lệ Dung gật đầu: "Thằng tư vất vả thật."
Lệ Đồng nói: "Kiếm tiền thì có ai là không vất vả."
Lệ Dung cười nói: "Kiếm tiền thì vất vả, nhưng chị đã về nhà họ Lệ rồi, sau này cứ hưởng phúc là được, quán ăn Tứ Xuyên em sang tên cho chị, em đã sắp xếp xong xuôi rồi, lát nữa tế tổ xong em đưa chị đi làm quen với nhân viên."
Lệ Đồng nhìn về phía ông cụ.
Ông cụ gật đầu.
Lệ Đồng nói: "Cảm ơn em, Lệ Dung."
Lệ Dung cười nói: "Chị, chị khách sáo với em làm gì? Chúng ta là chị em ruột mà."
Buổi trưa, Lệ Dung bảo nhà bếp làm một bàn đầy những món tủ của quán.
Lệ Dung nói: "Chị, em không biết chị có ăn được cay không, em đặc biệt dặn nhà bếp đừng bỏ nhiều ớt quá."
"Lệ Dung," Đổng Cầm nhíu mày, "bây giờ Đồng Đồng mới là bà chủ nhà hàng, em có phải nên để những việc này cho cô ấy làm không?"
Lệ Dung: "Ây da, em quên mất, xin lỗi chị, đây là nhà hàng của chị, em đảm bảo, em tuyệt đối không chỉ huy người của chị nữa."
Tôn Linh: "Vẫn chưa sang tên, chưa tính là nhà hàng của Đồng Đồng, hơn nữa, tên nhà hàng vẫn là Quán ăn Tứ Xuyên chuẩn vị Dung Dung."
Lệ Dung: "Chị, hay là lúc sang tên đổi luôn tên đi?"
Lệ Đồng cười nói: "Không cần đổi đâu, không sao cả."
Đổi tên, khách hàng có thể tưởng đổi chủ, nói không chừng sẽ làm mất khách.
Lệ Dung cười: "Chị quyết định là được."
Đề xuất Cổ Đại: Ác Độc Nữ Phụ Quá Tiêu Hồn, Cả Triều Văn Võ Tranh Sủng Gấp
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ