Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 57: 57

57

Mẹ Tạ không ngờ lại lấy mặt nóng dán mông lạnh, nhất thời biểu cảm trên mặt có chút không giữ được.

Dân đen đúng là dân đen.

Người ta nói đưa tay không đánh người mặt cười.

Xem ra là một chút đối nhân xử thế cũng không hiểu.

"Mẹ." Tạ Thanh Dao bóp giọng gọi mẹ Bạch một tiếng.

Mẹ Bạch biểu cảm quái dị nhìn cô ta: "Cô đang gọi tôi?"

Tạ Thanh Dao chính là cái tính cách pháo nổ, cái giọng đó to đến mức có thể lật tung cả mái nhà.

Cô ta làm bộ làm tịch thế này cho ai xem?

Tạ Thanh Dao dịu dàng nói: "Mẹ, mặc dù con không phải con ruột của mẹ, nhưng dù sao mẹ cũng nuôi con mười lăm năm, trong lòng con, mẹ cũng là mẹ của con."

Mẹ Bạch sa sầm mặt mày: "Không dám nhận."

Những năm tháng ở nhà họ Bạch, Tạ Thanh Dao đã làm tổn thương trái tim bà như thế nào, vẫn còn rõ mồn một trước mắt.

Lá cây không phải một ngày mà vàng, lòng người không phải một ngày mà lạnh.

Bà đã sớm chết tâm với cô ta rồi.

"Mẹ..." Tạ Thanh Dao tủi thân nhìn về phía mẹ Tạ.

Trước khi đến, Tạ Thanh Dao đã tiêm phòng cho mẹ Tạ —— người nhà họ Bạch không thích cô ta lắm.

Lúc này nhìn xem, quả nhiên là vậy.

Mẹ Tạ thương xót xoa đầu Tạ Thanh Dao, im lặng an ủi.

Mẹ Tạ mỉm cười mở miệng: "Bà Bạch, chúng tôi đến thăm Chi Ngữ."

Mẹ Tạ đứng ngay cửa, nhìn thấy căn nhà nghèo rớt mồng tơi, sự chê bai trong mắt bà ta căn bản không giấu được.

Thực ra từ lúc đi vào đầu ngõ, bà ta đã rất chê bai rồi.

Mẹ Bạch vẫn sa sầm mặt mày: "Chi Ngữ bây giờ là con gái tôi, không có gì để thăm cả."

Mẹ Tạ nhíu mày: "Bà Bạch, lời không thể nói như vậy, nhà chúng tôi nuôi Chi Ngữ mười lăm năm, tình cảm của chúng tôi rất sâu đậm, không phải một tờ giấy xét nghiệm ADN là có thể cắt đứt được."

"Chi Ngữ không phải con gái bà, các người có thể đi rồi." Mẹ Bạch ra lệnh đuổi khách.

Đừng tưởng bà không nhìn thấy sự chê bai dưới đáy mắt mẹ Tạ.

Đã như vậy, thì đừng có giả mèo khóc chuột.

"Chi Ngữ! Chi Ngữ!" Mẹ Tạ cao giọng gọi hai tiếng.

Bạch Chi Ngữ và Bạch Yên Kinh đều nghe thấy tiếng bà ta, hai người không hẹn mà cùng nhìn qua.

Bạch Chi Ngữ đứng dậy.

Bạch Yên Kinh cũng đặt tay cầm chơi game xuống.

Hai người kẻ trước người sau đi ra cửa.

"Chi Ngữ, mẹ đến thăm con, mua cho con chút đồ lặt vặt." Mẹ Tạ cười tươi rói.

Nói rồi, định bảo người xách đồ vào nhà họ Bạch.

Đáng tiếc mẹ Bạch chắn ở cửa, không cho người vào.

Mẹ Bạch nhìn Bạch Chi Ngữ, trong lòng mạc danh có chút căng thẳng.

Bà không rõ thái độ của Bạch Chi Ngữ đối với cha mẹ nuôi rốt cuộc là thế nào.

Dù sao nhà họ Bạch cũng không bằng nhà họ Tạ, nếu Bạch Chi Ngữ thân thiết với nhà họ Tạ, bà cũng không trách cô.

Sắc mặt Bạch Chi Ngữ rất lạnh nhạt, giọng nói vẫn ngọt ngào, nhưng ngữ điệu lại chẳng có chút phập phồng nào.

"Bà Tạ, cảm ơn ý tốt của bà, đồ thì không cần đâu."

"Con... con gọi mẹ là gì?" Mẹ Tạ nhất thời có chút không đứng vững, bà ta kinh ngạc nhìn Bạch Chi Ngữ.

Chi Ngữ rõ ràng ngoan ngoãn như vậy.

Tại sao mới về nhà họ Bạch mấy ngày, đã biến thành cái dạng này rồi?

Trước đó ở trường thái độ đối với chị và ba nó cũng rất lạnh lùng.

Nhưng nó luôn rất thân với bà ta mà.

Sao bây giờ đối với bà ta cũng lạnh nhạt như vậy?

Nhà họ Bạch đã nhồi nhét tư tưởng rác rưởi gì cho đứa con gái ngoan ngoãn của bà ta vậy?

"Tôi gọi bà là gì? Đúng, tôi nên gọi bà một tiếng mẹ nuôi, nhưng tôi cảm thấy, tôi ở nhà họ Tạ mười lăm năm, Tạ Thanh Dao ở nhà họ Bạch mười lăm năm, đã hòa nhau rồi." Giọng điệu Bạch Chi Ngữ vẫn nhàn nhạt.

Mẹ Tạ: "..."

Mẹ Tạ mở to mắt nhìn Bạch Chi Ngữ, không dám tin những lời tuyệt tình như vậy lại thốt ra từ miệng Bạch Chi Ngữ.

Đề xuất Hiện Đại: Nàng Giả Chết, Tôi Khóc Thật Lòng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện