448
Lời của Lệ Mẫn khiến các bạn học thì thầm to nhỏ.
Lúc này, đã có rất nhiều người đều nghiêng về phía Lệ Mẫn rồi.
Ngô Tiểu Lệ cũng bất chấp Lệ Mẫn không muốn để ý đến mình, Ngô Tiểu Lệ cười sán lại gần: "Bạn học Lệ Mẫn, tớ nhất định ủng hộ cậu làm lớp trưởng! Cậu vậy mà muốn sắp xếp công việc cho cả lớp, cậu đúng là quá bá đạo rồi!"
Lệ Mẫn chỉ liếc xéo cô ta một cái, không để ý đến cô ta.
Lý Lan toát mồ hôi hột thay cho Bạch Chi Ngữ.
Lệ Mẫn này xem ra là nhất quyết phải lấy được vị trí lớp trưởng rồi.
Trên bục giảng, Bạch Chi Ngữ mặt không đổi sắc: "Sắp xếp công việc? Bạn học Lệ Mẫn! Nói khoác là truyền thống nhà các cậu à?"
"Cậu nói sắp xếp công việc là sắp xếp công việc sao?"
"Bây giờ cậu nói thì hay lắm! Còn bốn năm nữa cơ! Bây giờ mọi người để cậu làm lớp trưởng, bốn năm sau cậu không nhận nợ thì các bạn học đi tìm ai?"
Lời của Bạch Chi Ngữ, cũng rất có lý.
Nói miệng không bằng chứng, ai mà biết được chứ.
Hơn nữa, Lệ Mẫn nói sắp xếp công việc bọn họ liền không chút đề phòng mà tin tưởng, thế thì cũng quá ngây thơ rồi.
Trần Vi nói: "Mọi người đừng để bị người nào đó lừa."
Chu Châu: "Bạn học Lệ Mẫn, cậu nói lợi hại như vậy! Vậy cậu chứng minh một chút cậu thật sự có thể sắp xếp công việc cho các bạn học đi?"
Lệ Mẫn: "..."
Nhà họ Lệ muốn sắp xếp công việc cho người ta còn không dễ dàng sao?
Đám nhà quê chưa va chạm xã hội này.
Vậy mà dám nghi ngờ cô ta.
Bạch Chi Ngữ nói: "Các bạn học, cho dù bạn học Lệ Mẫn thật sự lợi hại như vậy, nhưng các bạn, cái người khác cho, người khác bất cứ lúc nào cũng có thể thu hồi lại."
"Nếu hôm nay mọi người nhận ân tình của Lệ Mẫn, bốn năm tiếp theo, các cậu dám đắc tội cô ta không? Dám nói một chữ không với cô ta không?"
"Chẳng lẽ bốn năm tiếp theo mọi người đều phải sống ngưỡng người hơi thở của cô ta?"
"Lùi một bước nữa, mọi người mười năm đèn sách, chẳng lẽ chính là vì một công việc sao?"
"Nếu muốn tìm việc làm, lúc trước trực tiếp đi học trung cấp, học xong bao phân phối chẳng phải tốt hơn sao?"
"Chúng ta học cấp ba, thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc, dốc hết tâm huyết thi đỗ Đại học Bắc Kinh! Thi đỗ học phủ cao nhất nước ta! Chẳng lẽ chính là vì công việc sao?"
"Mỗi một người ngồi đây, đều là rường cột nước nhà!"
"Ngoại trừ bạn học Lệ Mẫn."
"Trung Quốc và nước ngoài ở mảng hóa học ứng dụng này chậm hơn bao nhiêu bước, mọi người có tìm hiểu qua chưa?"
"Nhiệm vụ của chúng ta chẳng lẽ không phải là khắc khổ học tập, sau khi học thành tài, vận dụng kiến thức chuyên môn của mình, làm rạng danh đất nước, góp một phần sức lực để tổ quốc sớm ngày đuổi kịp các nước phát triển sao?"
Bài phát biểu của Bạch Chi Ngữ, chấn động đinh tai nhức óc.
Lời cô vừa dứt, mọi người đều ngẩn ngơ nhìn cô.
Đúng vậy, chuyên ngành này của bọn họ chỉ có ba mươi người bọn họ, bọn họ tốt nghiệp xong không phải là lực lượng nòng cốt của quốc gia thì là gì?
Chỉ lo cho cá nhân, đặt quốc gia sau cá nhân, đây tính là người có học gì?
Ngay cả Thủ tướng Chu cũng nói - Vì Trung Hoa trỗi dậy mà đọc sách!
Câu nói này, lại là châm ngôn của bao nhiêu sĩ tử nghèo vượt khó?
Không biết là ai, dẫn đầu vỗ tay, mọi người nhao nhao vỗ tay theo.
Ngay cả chủ nhiệm lớp cũng vẻ mặt tán thưởng nhìn Bạch Chi Ngữ.
Sắc mặt Lệ Mẫn, khó coi đến cực điểm.
Tiếng vỗ tay hồi lâu không dứt.
Chủ nhiệm lớp ra hiệu cho mọi người yên lặng.
Ông ấy nhìn Lệ Mẫn một cái.
Ông ấy cũng muốn giúp Lệ Mẫn.
Nhưng đối thủ quá mạnh.
Ông ấy muốn giúp, cũng không giúp được.
Chủ nhiệm lớp nói: "Cảm ơn bạn học Bạch Chi Ngữ, bài diễn thuyết của em rất tuyệt vời."
Bạch Chi Ngữ khẽ gật đầu, trở về chỗ ngồi.
Ánh mắt Lệ Mẫn nhìn Bạch Chi Ngữ, giống như rắn độc nham hiểm.
Bạch Chi Ngữ đáng chết!
Tại sao cô ta nhất định phải tranh với mình?
Cô ta cũng chẳng hiếm lạ gì làm cái chức lớp trưởng này.
Chỉ là nếu cô ta làm lớp trưởng, ông ngoại nhất định sẽ rất vui.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Thành Tội Nô, Ta Thành Sủng Thiếp Trên Giường Của Thủ Phụ Tiền Phu
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ