446
Bạch Chi Ngữ đi xuống bục trong tiếng vỗ tay của mọi người, cảm nhận được có ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn mình, nhưng, cô không để ý.
Lệ Mẫn sa sầm mặt.
Đám người này bị làm sao thế?
Vừa nãy cô ta tự giới thiệu trên bục, bọn họ im phăng phắc.
Tại sao đến lượt Bạch Chi Ngữ, bọn họ lại bắt đầu vỗ tay?
Mỗi người đều làm tự giới thiệu một lượt.
Các bạn học đến từ khắp mọi miền đất nước, đối với bốn năm đại học sắp tới đều rất mong chờ.
Chủ nhiệm lớp đứng trên bục giảng: "Hôm nay chúng ta bầu lớp trưởng trước, các cán bộ lớp khác đợi sau khi kết thúc huấn luyện quân sự sẽ bầu."
"Mỗi bạn học đều có cơ hội tranh cử lớp trưởng."
"Bạn nào muốn tranh cử lớp trưởng chủ động lên bục phát biểu tuyên ngôn tranh cử, do ba mươi bạn học bỏ phiếu, mỗi người một phiếu, bạn nào nhiều phiếu nhất sẽ là người được chọn làm lớp trưởng cuối cùng."
Sau khi lời chủ nhiệm lớp dứt, mọi người đều nóng lòng muốn thử.
Lý Lan hỏi Bạch Chi Ngữ: "Cậu có muốn tranh cử lớp trưởng không?"
Bạch Chi Ngữ mỉm cười: "Có thể thử xem."
Hồi cấp ba, cô vẫn luôn là cán sự môn học của lớp.
Lý Lan nói: "Cậu đi đi, tớ nhất định bầu cho cậu."
Ngô Tiểu Lệ quay đầu lại, cười nói: "Bạn học Bạch, tớ cũng bầu cho cậu."
Bên cạnh Ngô Tiểu Lệ chính là Lệ Mẫn đang ngồi.
Sau khi lời Ngô Tiểu Lệ dứt, Lệ Mẫn lập tức đứng dậy, đi về phía bục giảng.
Chủ nhiệm lớp lùi ra, nhường bục giảng cho Lệ Mẫn.
Lệ Mẫn đứng trên bục giảng, hai tay chống lên bàn giáo viên.
"Tôi tên là Lệ Mẫn, tôi đến từ nhà họ Lệ ở Bắc Kinh, nếu tôi được bầu làm lớp trưởng, học phí, phí trọ năm học sau của tất cả các cậu, tôi bao hết."
Lệ Mẫn nói xong, xoay người viết tên mình lên bảng đen.
Các sinh viên từng người từng người đều há hốc mồm, phát ra tiếng kinh hô.
Học phí và phí trọ một năm đại học không hề rẻ.
Trong số các bạn học không thiếu những người đến từ vùng núi xa xôi như Ngô Tiểu Lệ.
Có bạn học phí thậm chí là vay mượn khắp nơi mới có được.
Lời hứa này của Lệ Mẫn đối với bọn họ mà nói, quả thực quá có sức cám dỗ.
Ngay cả chủ nhiệm lớp cũng rất kinh ngạc.
Lai lịch của Lệ Mẫn, ông ấy đương nhiên biết.
Trước khi khai giảng, mẹ Lệ Mẫn còn chuyên môn gọi điện thoại cho ông ấy, nhờ ông ấy chăm sóc Lệ Mẫn nhiều hơn một chút.
Chủ nhiệm lớp không ngờ Lệ Mẫn lại cao điệu như vậy.
Những lời này của Lệ Mẫn, khiến tuyên ngôn tranh cử của các bạn học khác đều mất đi sức cạnh tranh.
Ngô Tiểu Lệ vốn đã quyết định bầu cho Bạch Chi Ngữ, bây giờ, cô ta đổi ý rồi.
Dù sao, ai lại đi gây khó dễ với tiền chứ?
Hơn nữa, nhà bọn họ để cô ta đi học đại học, đã tốn một khoản tiền rất lớn rồi.
Lý Lan nói nhỏ với Bạch Chi Ngữ: "Tiêu rồi, đoán chừng mọi người đều sẽ bầu cho Lệ Mẫn."
Bạch Chi Ngữ mỉm cười: "Nói không chừng sẽ tạo thành phản ứng ngược thì sao?"
Lý Lan ngẩn người.
Bạch Chi Ngữ nói: "Nhà cậu thiếu học phí không?"
Lý Lan cười nói: "Điều kiện nhà tớ cũng tạm, học phí thì không thiếu."
Bạch Chi Ngữ: "Có người dùng giọng điệu bố thí nói muốn bao học phí năm học sau cho cậu, cậu có vui lòng không?"
Lý Lan khựng lại.
Không ai gây khó dễ với tiền cả.
Nhưng bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm.
Nếu nhận tiền của Lệ Mẫn, sau này nhất định phải thấp hơn một cái đầu trước mặt Lệ Mẫn.
Các bạn học khác thì còn đỡ, cô ấy cùng phòng với Lệ Mẫn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, sau này chẳng phải là phải cung phụng cô ta như Bồ Tát sao?
Cô ấy mới không thèm.
"Còn bạn nào muốn tranh cử lớp trưởng không?"
Sau khi Lệ Mẫn xuống bục, các bạn học bàn tán xôn xao.
Không ai dám lên bục nữa.
Trước Lệ Mẫn, có một nam sinh và một nữ sinh lên bục phát biểu tuyên ngôn tranh cử.
Sau khi Lệ Mẫn lên bục, mặt hai người họ đều xanh mét.
Không cần bỏ phiếu nữa, bọn họ đã thất bại rồi.
"Nếu không còn bạn nào khác..."
"Đợi một chút."
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Từ Chiến Trường Trở Về, Ta Mang Theo Một Nữ Tử, Phu Nhân Lại Nhất Quyết Đòi Hòa Ly Với Ta.
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ