441
Bạch Chi Ngữ ánh mắt bình tĩnh nhìn cô ta: "Tớ không chuẩn bị quà gặp mặt cho cậu, nên sẽ không nhận quà gặp mặt của cậu đâu."
Ngô Tiểu Lệ cười nói: "Ây da, Bạch Chi Ngữ, nhà bạn học Lệ Mẫn giàu như vậy, sẽ không để ý đâu. Hơn nữa, chúng ta cũng đâu tặng nổi món quà gì ra hồn đúng không."
Lời này, nói trúng tâm tư của Lệ Mẫn.
Cô ta cũng biết tên của Bạch Chi Ngữ rồi.
Lệ Mẫn nói: "Bạn học Bạch, yên tâm, nhà tôi thứ không thiếu nhất chính là tiền. Tôi sẽ không đòi cậu đáp lễ đâu."
Bạch Chi Ngữ nói: "Cảm ơn ý tốt của cậu, không cần đâu."
Trong tay Bạch Chi Ngữ đang lật xem cuốn "Hóa học ngày nay".
Bạch Chi Ngữ sau này muốn tự nghiên cứu chế tạo thương hiệu mỹ phẩm, thực ra nên học chuyên ngành hóa chất tinh khiết.
Nhưng Đại học Bắc Kinh không có chuyên ngành này.
Cô lùi một bước cầu cái thứ hai, chọn chuyên ngành hóa học ứng dụng.
Cũng may hóa học ứng dụng và hóa chất tinh khiết có chỗ tương thông.
Cô học xong vẫn có thể tự mình nghiên cứu chế tạo mỹ phẩm.
Lệ Mẫn không ngờ Bạch Chi Ngữ vậy mà dám từ chối cô ta.
Sự tức giận hiện lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô ta.
"Vứt vào thùng rác." Cô ta ra lệnh cho vệ sĩ.
Vệ sĩ lập tức định vứt vào thùng rác.
Ngô Tiểu Lệ vội vàng lao tới: "Đừng mà đừng, cậu ấy không lấy, tớ lấy, cho tớ đi."
Lệ Mẫn khinh thường nhếch khóe môi: "Cho cô ta."
Ngô Tiểu Lệ vui ra mặt: "Cảm ơn cậu! Bạn học Lệ, cậu đúng là người đẹp nết cũng đẹp!"
Quay đầu lại, Ngô Tiểu Lệ lại giúp Lệ Mẫn mắng mỏ Bạch Chi Ngữ: "Cậu nói xem cái người này, đúng là không biết điều."
Bạch Chi Ngữ lạnh nhạt đáp lại một câu: "Cậu đúng là ồn ào."
Ngô Tiểu Lệ: "..."
Lý Lan bất động thanh sắc đặt mỹ phẩm lên bàn học, không động vào.
Các vệ sĩ sắp xếp xong nội vụ cho Lệ Mẫn, liền cung kính rời đi.
Lệ Mẫn nằm lên tấm đệm êm ái.
Cô ta phàn nàn: "Cái đệm này cũng nhỏ quá đi."
Ngô Tiểu Lệ vội vàng an ủi cô ta, lại cười híp mắt nói: "Bạn học Lệ, cậu thi đại học thế nào? Tớ là Trạng nguyên lý khoa chỗ tớ đấy."
Lệ Mẫn nhắm mắt: "Tôi được tuyển thẳng."
Ngô Tiểu Lệ vẻ mặt kinh ngạc: "Tuyển thẳng? Thế là ý gì?"
Thực sự là chỗ cô ta tin tức bế tắc, gọi điện thoại phải ra trấn, cô ta rất nhiều thứ đều không hiểu.
Lệ Mẫn nhíu mày: "Cậu ngay cả tuyển thẳng cũng không biết?"
Nói xong, cô ta nghiêng người, không thèm để ý đến Ngô Tiểu Lệ nữa.
Ngô Tiểu Lệ: "..."
Lý Lan giải thích với Ngô Tiểu Lệ: "Tuyển thẳng chính là thí sinh có sở trường đặc biệt khác, được Đại học Bắc Kinh phá cách trúng tuyển, không phải dựa vào thi đại học để vào."
Ngô Tiểu Lệ khiếp sợ: "Còn có thể như vậy sao."
Lý Lan gật đầu.
Cô thấy Bạch Chi Ngữ đang đọc sách, thế là, cô cũng lấy sách ra đọc.
Ngô Tiểu Lệ vui vẻ hớn hở mở mỹ phẩm Lệ Mẫn tặng bôi lên mặt: "Thơm quá."
Lệ Mẫn thì ngủ thiếp đi.
Đợi Lệ Mẫn tỉnh lại, Bạch Chi Ngữ và Lý Lan hai người đã đi nhà ăn ăn tối về rồi.
Hai người đang bàn bạc đi lấy nước.
Các cô phải tự cầm phích nước nóng đi phòng nước sôi lấy nước.
Nhìn thấy Bạch Chi Ngữ và Lý Lan xách phích nước ra cửa, Lệ Mẫn gọi Bạch Chi Ngữ lại.
"Bạn học Bạch, các cậu đi lấy nước à?"
"Có việc gì?" Bạch Chi Ngữ rất lạnh nhạt.
Thực sự là ấn tượng đầu tiên của cô đối với Lệ Mẫn không tốt lắm.
Cho nên, không định thâm giao với cô ta.
Lệ Mẫn nói: "Bạch Chi Ngữ, lấy cho tôi một phích về đây."
Lệ Mẫn nói là cho, chứ không phải là giúp.
Ở nhà ra lệnh quen rồi.
Giọng Bạch Chi Ngữ lạnh nhạt: "Không rảnh."
Lệ Mẫn nhíu mày: "Không phải cậu tiện tay sao?"
Bạch Chi Ngữ mặt không cảm xúc: "Bạn học Lệ Mẫn, Trung Quốc mới không có nô lệ, cậu cần phải tự mình động tay."
Bạch Chi Ngữ nói xong, xách phích nước đi thẳng.
Lệ Mẫn: "!!!"
Cô dám từ chối cô ta!
Hết lần này đến lần khác từ chối cô ta!
Đề xuất Ngược Tâm: Cướp Chồng
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ