Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 425: 425

425

"Giường nằm mềm thoải mái thật đấy." Bạch Ngạn Kinh cảm thán.

Lúc cậu đi Bắc Kinh mua vé ngồi cứng, vì rẻ.

Bạch Ngạn Chu nói: "Không phải giường nằm mềm thoải mái, mà là có tiền thật thoải mái."

Bạch Ngạn Hựu vỗ vỗ vai Bạch Ngạn Chu: "Trách nhiệm tương lai của em là cứu người giúp đời, chuyện tiền nong cứ để sang một bên."

Bản thân Bạch Ngạn Hựu cũng vậy, trách nhiệm của anh là dạy học trồng người, tiền lương chỉ là thứ yếu.

Bạch Ngạn Chu nói: "Ham muốn vật chất của em cũng không lớn đến thế."

Lúc trước là thấy mẹ, cha và em gái chịu khổ, cậu mới khao khát muốn kiếm tiền.

Bây giờ điều kiện gia đình khá lên rồi, Bạch Ngạn Chu chỉ muốn thực hiện ước mơ của mình - trở thành một bác sĩ ngoại khoa xuất sắc.

Bạch Ngạn Kinh nói: "Chú tám, đến lúc đó chờ anh kiếm được tiền, anh tài trợ cho chú."

Bạch Ngạn Chu: "Nuôi sống bản thân chắc em vẫn làm được."

Bốn người về đến nhà.

Gặp được anh cả Bạch Ngạn Thư đã lâu không gặp.

Bạch Ngạn Thư sau hai năm rèn luyện ở cơ sở, đã thăng chức thành phó trấn trưởng.

Là một thị trấn tiên tiến trực thuộc Tô Thành.

Bạch Ngạn Thư dáng người rất ngay ngắn, một thân chính khí.

Lúc anh không cười, toàn thân toát ra khí thế bức người.

Đây không phải do công việc sau này hình thành.

Đây là khí thế anh có từ nhỏ.

Dù sao, dưới tay anh có tới bảy đứa em trai, không giở chút thủ đoạn ra thì làm sao quản được bọn chúng?

Nhìn thấy Bạch Chi Ngữ, trên mặt Bạch Ngạn Thư lộ ra nụ cười nhẹ: "Chi Ngữ."

"Anh cả." Bạch Chi Ngữ rất ngạc nhiên vui mừng.

Cô đã rất lâu không gặp Bạch Ngạn Thư rồi.

Bạch Khải Minh cười nói: "Con gái, anh cả con biết mấy đứa sắp đi Bắc Kinh, đặc biệt về tiễn mấy đứa đấy."

Bạch Chi Ngữ thụ sủng nhược kinh: "Anh cả, công việc anh bận rộn thế mà còn chuyên môn về..."

"Bởi vì anh cả thương em mà." Bạch Ngạn Kinh cười tiếp lời Bạch Chi Ngữ.

Bạch Ngạn Thư kéo Bạch Chi Ngữ vào phòng khách, lấy ra một tấm bản đồ: "Chi Ngữ, anh cả chuẩn bị cho em một tấm bản đồ Bắc Kinh, em có thể làm quen với môi trường bên đó."

"Cảm ơn anh cả, em đang tính xuống tàu hỏa sẽ đi mua một tấm bản đồ đây." Bạch Chi Ngữ rất thích.

Bạch Ngạn Thư lại từ trong túi lấy ra hai nghìn tệ: "Chi Ngữ, số tiền này em cầm lấy, không nhiều, là tấm lòng của anh cả."

Thật sự là Bạch Ngạn Thư hai bàn tay trắng, anh không có nhiều tiền dư dả.

Số tiền này, là do anh ăn uống tiết kiệm mà có.

Bạch Chi Ngữ vội vàng xua tay: "Anh cả, không cần đâu, em có tiền, anh cứ giữ lại mà tiêu."

Bạch Ngạn Thư chọn một con đường gian nan nhất.

Anh là người phất lên chậm nhất trong số các anh em.

Bạch Chi Ngữ sao có thể lấy tiền của anh được.

Bạch Ngạn Thư thở dài: "Chi Ngữ, có phải em chê ít không?"

Bạch Chi Ngữ vội vàng xua tay: "Không phải, anh cả, sao em lại chê ít được, tấm lòng của anh em xin nhận, em không thể lấy tiền của anh."

Bạch Ngạn Chu: "Anh cả, mỗi tháng anh có chút tiền lương đó, đừng có đánh sưng mặt giả làm người mập nữa."

Lời Bạch Ngạn Chu vừa dứt, liền cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo.

Cậu sờ sờ mũi, trốn ra sau lưng Bạch Ngạn Hựu.

Bạch Ngạn Hựu nói: "Anh cả, Chi Ngữ hiểu tấm lòng của anh rồi, tiền này anh cứ giữ lại đi."

Bạch Ngạn Thư: "Mấy đứa bây giờ cánh cứng rồi, dám nghi ngờ quyết định của anh hả?"

Bạch Ngạn Hựu: "Không dám."

Bạch Ngạn Chu tiếp tục trốn.

Bạch Ngạn Kinh khuyên nhủ: "Chi Ngữ, em nhận đi, tuy cuộc sống của anh cả sẽ khổ một chút, nhưng trong lòng anh ấy ngọt ngào mà."

Lê Đồng cũng nói: "Con gái, nhận đi con."

Bạch Chi Ngữ đành phải nhận lấy.

"Cảm ơn anh cả."

Bạch Ngạn Thư giơ tay ấn nhẹ lên trán cô: "Ngoan."

Một ngày trước khi mấy người Bạch Chi Ngữ lên đường, Bạch Ngạn Kình đã trở về.

Anh đưa cho Bạch Chi Ngữ một túi giấy màu nâu.

Đề xuất Hiện Đại: Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

truyện hay, hóng ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện