Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 39: 39

39

Bạch Chi Ngữ trưa nay vẫn ăn một mình.

Điều khác biệt là, khay cơm trưa nay của cô có các món ăn rất phong phú.

Bếp trưởng đã chứng kiến hành động của Mục Tuân —— danh tiếng của Tạ Thư Lôi bị hủy hoại hoàn toàn, ông ta đâu còn dám khắt khe với Bạch Chi Ngữ nữa.

Vị thiếu gia kia, quả nhiên là không thể đắc tội.

Mục Tuân hôm nay không chủ động ngồi qua.

Hôm nay hắn đã chơi trội quá rồi, gây chú ý rất lớn, không tiện đi quá gần Bạch Chi Ngữ.

Hắn cứ thế nhìn từ xa không gần không xa.

Bạch Chi Ngữ ăn cơm được một nửa, Cố Ninh Ninh ngồi xuống đối diện cô.

Bạch Chi Ngữ nhìn cô ấy.

Cố Ninh Ninh: "Bạn học mới, nhìn cái gì mà nhìn? Chỗ này không có người, tôi không thể ngồi đây sao?"

Bạch Chi Ngữ: "... Có thể."

Bạch Chi Ngữ cúi đầu ăn cơm.

Cố Ninh Ninh vừa ăn cơm vừa nhìn cô.

Ánh mắt của cô ấy thực sự khiến Bạch Chi Ngữ không thể phớt lờ.

Bạch Chi Ngữ ngước mắt nhìn cô ấy.

Cố Ninh Ninh nói: "Bạn học mới, đây là lần thứ hai cậu nhìn tôi rồi, cậu có ý gì đây? Cậu muốn làm bạn với tôi?"

Bạch Chi Ngữ: "..."

Cố Ninh Ninh lại nói: "Cậu rất mạnh sao? Tôi chỉ làm bạn với người mạnh hơn tôi thôi."

Bạch Chi Ngữ khóe môi lộ ra chút ý cười: "Đây là lý do cậu độc lai độc vãng sao?"

Cố Ninh Ninh trừng cô: "Bớt lo chuyện của tôi đi."

Bạch Chi Ngữ cúi đầu ăn cơm: "Được, tôi không lo."

Cố Ninh Ninh nói: "Bạn học Bạch Chi Ngữ, nếu cậu cứ nhất quyết muốn làm bạn với tôi, mà cậu lại rất mạnh, thì tôi miễn cưỡng miễn cưỡng, tôi có thể làm bạn tốt của cậu."

Bạch Chi Ngữ không nhịn được cười: "Bạn học Cố Ninh Ninh, mời cậu làm bạn với tớ, được không?"

Cố Ninh Ninh nhướng mày: "Tùy thôi."

Khóe môi cô ấy, làm thế nào cũng không nén xuống được.

Bạch Chi Ngữ thở dài: "Cái tính cách khó chiều này của cậu, người nhà cậu chắc chịu khổ không ít nhỉ."

Cố Ninh Ninh: "... Họ yêu tôi, chịu khổ cũng vui lòng."

Bạch Chi Ngữ cười.

Cố Ninh Ninh không nén khóe môi nữa, nhìn nhau cười với Bạch Chi Ngữ.

Hai người cùng dùng bữa xong, cùng đi cất khay cơm, cùng về lớp học.

Vừa đi đến cửa lớp, một bóng người lao tới.

"Chi Ngữ! Chi Ngữ cầu xin cậu giúp tớ với!"

Người lao tới không phải ai khác, chính là người bạn tốt từng thân thiết của Bạch Chi Ngữ, Vương Tiểu Cầm.

Cố Ninh Ninh kéo Bạch Chi Ngữ né sang một bên, tránh được.

"Chi Ngữ..."

Vương Tiểu Cầm nước mắt nước mũi tèm lem, rõ ràng là đã khóc rất lâu.

Cô ta bị tức đến ngất xỉu, nằm ở phòng y tế đến tận bây giờ mới tỉnh.

Tỉnh dậy là khóc suốt, bỗng nhiên nghĩ đến Bạch Chi Ngữ, nên lập tức chạy đến tìm Bạch Chi Ngữ.

"Cậu làm cái gì vậy? Ghê chết đi được!" Cố Ninh Ninh vẻ mặt đầy ghét bỏ, kéo Bạch Chi Ngữ tránh xa Vương Tiểu Cầm thêm chút nữa.

Vương Tiểu Cầm mặc kệ Cố Ninh Ninh, chỉ đẫm lệ nhìn về phía Bạch Chi Ngữ: "Chi Ngữ, trợ cấp của tớ bị hiệu trưởng cắt rồi, hiệu trưởng còn nói, học kỳ sau tớ phải tự đóng học phí, một vạn đồng một học kỳ, tớ lấy đâu ra tiền chứ, Chi Ngữ, cậu giúp tớ với được không?"

"Trợ cấp của cậu bị cắt rồi?"

Các bạn học đều xúm lại.

"Sao lại bị cắt vậy?"

"Tiểu Cầm, chẳng lẽ cậu thực sự đi tìm hiệu trưởng rồi à?" Bạn cùng bàn của Vương Tiểu Cầm vẻ mặt kinh ngạc.

"Tìm hiệu trưởng, ý là sao vậy?" Mọi người tò mò.

Bạn cùng bàn nói: "Tiểu Cầm ghen tị Bạch Chi Ngữ một năm có một vạn đồng tiền trợ cấp, nhưng cậu ấy một tháng chỉ có một trăm, nên đi tìm hiệu trưởng, bảo hiệu trưởng tăng tiền cho cậu ấy. Chắc là trong quá trình đó cậu ấy chọc giận hiệu trưởng, nên mới bị hủy tư cách học sinh đặc tuyển."

Mọi người nghe thấy vậy, lập tức bắt đầu châm chọc ——

"Chậc chậc, lòng tham không đáy mà!"

"Đầu óc heo à, cũng không xem lại mình bao nhiêu cân lượng! Bạch Chi Ngữ có lần thi nào không đứng nhất khối? Học bá như vậy đương nhiên xứng đáng bỏ giá cao giữ lại rồi! Cái thành tích đội sổ lớp chọn 1 của cậu mà cũng dám so với Bạch Chi Ngữ?"

"Đúng là không biết lượng sức!"

Đề xuất Cổ Đại: Hầu Gia Vì Cứu Biểu Muội Mà Nạp Bình Thê, Ta Xoay Mình Thành Phi, Chàng Hối Hận Đến Điên Cuồng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện