386
Tạ Thanh Dao chỉ trong một ngày đã nổi tiếng khắp cả nước.
Cũng trong một ngày thanh danh quét rác.
Nhà họ Tạ cũng vậy.
Tạ Chí Dược tức giận đánh cho cô ta một trận tơi bời.
Tạ Thư Lôi đang học đại học ở nơi khác cũng gọi điện về mắng chửi Tạ Thanh Dao một trận.
Trần Vũ Hà cũng giận con không tranh khí.
Tạ Chí Dược lập tức quyết định ném Tạ Thanh Dao ra nước ngoài.
Đưa đi ngay trong đêm.
...
Khi Bạch Chi Ngữ biết tin này, thổn thức không thôi.
Cô đã sớm biết, trong mắt Tạ Chí Dược, chỉ có thể diện là quan trọng nhất.
Ngoại trừ Tạ Văn Bân, hai cô con gái khác chỉ là con cờ của ông ta mà thôi.
Bạch Chi Ngữ không phải con gái ruột nhà họ Tạ, sao lại không phải là một loại may mắn chứ.
Mấy ngày nay, Bạch Chi Ngữ cũng lần lượt nhận được điện thoại của các anh trai, hỏi tình hình thi đại học của cô và Bạch Ngạn Chu.
Sự quan tâm của các anh trai, là không hề giả dối.
...
Thoắt cái, đã đến ngày công bố điểm thi đại học đầy mong đợi.
Theo lệ thường là Bạch Ngạn Chu đạp xe chở Bạch Chi Ngữ đến cổng trường Trung học Ace.
Tuy nhiên, cổng trường tụ tập một đám người, đang bàn tán xôn xao.
Bạch Ngạn Chu ngước mắt nhìn, liền thấy tấm băng rôn to đùng trên cổng trường Trung học Ace - Chúc mừng học sinh Bạch Chi Ngữ trường ta giành được danh hiệu Thủ khoa Lý khóa này của thành phố!
Bạch Ngạn Chu vui mừng nói: "Chi Ngữ, em giành được thủ khoa Lý rồi!"
Bạch Chi Ngữ cũng vẻ mặt vui mừng: "Anh, anh giành được thủ khoa Lý rồi!"
"Hả?" Bạch Ngạn Chu vẻ mặt không hiểu.
Bạch Chi Ngữ chỉ tay về phía băng rôn trên cổng trường Trung học Hải Thành: "Anh, anh nhìn kìa!"
Ánh mắt Bạch Ngạn Chu khựng lại!
Quả nhiên, Trung học Hải Thành viết Bạch Ngạn Chu là thủ khoa, nhưng Trung học Ace viết Bạch Chi Ngữ là thủ khoa.
Chuyện này là thế nào?
"Chi Ngữ!"
Hiệu trưởng đã đợi từ lâu, nhìn thấy Bạch Chi Ngữ, niềm vui sướng trên mặt ông làm sao cũng không giấu được.
"Hiệu trưởng!" Bạch Chi Ngữ vội vàng nhảy xuống từ yên sau xe.
Hiệu trưởng Lý kích động nắm lấy tay Bạch Chi Ngữ: "Chi Ngữ! Cảm ơn em! Cảm ơn em đã khiến thầy năm nay cuối cùng cũng được nở mày nở mặt một phen!"
Bạch Chi Ngữ: "Hiệu trưởng, ý thầy là, em là thủ khoa Lý năm nay?"
Hiệu trưởng Lý: "Là em! Đương nhiên là em!"
Bạch Chi Ngữ: "Vậy băng rôn đối diện là sao ạ?"
Hiệu trưởng Lý nói: "Khéo thật, người đứng nhất Trung học Hải Thành thi được số điểm y hệt em."
Bạch Ngạn Chu kích động nói: "Em và em gái thi được điểm giống hệt nhau?"
"Em là?" Hiệu trưởng Lý không hiểu.
Bạch Chi Ngữ vội vàng nói: "Hiệu trưởng, đây là anh trai ruột của em, Bạch Ngạn Chu."
"Em chính là Bạch Ngạn Chu? Em là anh ruột của Chi Ngữ?" Hiệu trưởng Lý vẻ mặt kinh ngạc.
Bạch Ngạn Chu gật đầu: "Bọn em là long phượng thai."
Hiệu trưởng Lý kinh ngạc: "Long phượng thai?!"
Chẳng lẽ đây là sự ăn ý nào đó giữa các cặp song sinh?
Đến điểm thi đại học cũng giống nhau?
Hiệu trưởng Lý đau lòng nhức óc: "Chi Ngữ, anh ruột em thành tích tốt như thế, sao không bảo cậu ấy chuyển sang trường chúng ta?"
Bạch Chi Ngữ: "..."
Lúc này, hiệu trưởng trường Trung học Hải Thành đi tới.
"Ngạn Chu, sao em lại chạy sang bên Trung học Ace thế này?" Hiệu trưởng Hải Thành nói.
Bạch Ngạn Chu: "Em đưa em gái em đi học."
Hiệu trưởng Lý lập tức dương dương tự đắc nói: "Lão Lưu, ông không biết đâu nhỉ, Bạch Chi Ngữ và Bạch Ngạn Chu là sinh đôi, cho nên mới thi được điểm số giống nhau."
Hiệu trưởng Lưu khó tin: "Cái gì? Sinh đôi?"
Bạch Ngạn Chu gật đầu: "Vâng, thưa hiệu trưởng."
Hiệu trưởng Lý lại nhướng mày nói: "Lão Lưu à, lần này top 5 khối Lý toàn thành phố chúng tôi chiếm ba người đấy nhé, các ông thua rồi."
Hiệu trưởng Lưu khinh thường: "Nhìn cái dáng vẻ chưa thắng bao giờ của ông kìa."
Hiệu trưởng Lý tâm trạng tốt, không so đo với ông ta, ha ha cười hai tiếng.
"Chi Ngữ, về trường, thầy phải trao cho em một trăm vạn tiền thưởng."
Đề xuất Hiện Đại: Đốt Cháy
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ