Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 371: 371

371

Mục Tuân nói: "Máy ảnh."

Mục Tuân tặng cho Bạch Chi Ngữ là một chiếc máy ảnh mới ra mắt.

Hơn hai ngàn tệ.

Bạch Chi Ngữ giật mình, vội vàng đưa máy ảnh lại cho Mục Tuân, nói: "Mục Tuân, quý giá quá, tôi không thể nhận!"

Mục Tuân không nhận: "Tôi đã tặng cậu rồi, cậu nếu không muốn, có thể vứt thùng rác."

Bạch Chi Ngữ: "..."

Bạch Chi Ngữ khựng lại, nói: "Vậy được, cảm ơn cậu."

Đợi lần sau sinh nhật Mục Tuân, cô cũng tặng hắn một món quà có giá trị tương đương là được.

Khóe môi Mục Tuân khẽ nhếch lên một cái rất khó phát hiện: "Trời lạnh, cậu về đi."

Bạch Chi Ngữ cười nói: "Không về, tôi mời cậu uống cà phê nhé?"

Cô dù sao cũng không thể nhận quà xong rồi bỏ đi.

Giờ này, trời lạnh thế này, đi uống ly cà phê cho ấm người.

Mục Tuân giơ tay nhìn đồng hồ: "Đã chín giờ rưỡi rồi."

Bạch Chi Ngữ cười rạng rỡ: "Không sao, dù gì ngày mai cũng không đi học."

Mục Tuân gật đầu: "Ừ."

Bạch Chi Ngữ lại chạy vào khu tập thể, ngẩng đầu, liền nhìn thấy bên cửa sổ có một đám người đang đứng.

Ba mẹ và các anh trai đều ghé sát vào cửa sổ.

Bạch Chi Ngữ chụm hai tay làm loa: "Ba mẹ, con đi ra ngoài với bạn học một lát, sẽ về nhanh thôi ạ."

"Đi đi." Lê Đồng đáp một tiếng.

Lê Đồng nhận ra Mục Tuân.

Hồi đó bọn họ lưu lạc đến ngủ gầm cầu, chính Mục Tuân đã giúp chuyển nhà.

Bạch Ngạn Chu lập tức lao ra cửa, lại bị Bạch Ngạn Lộ túm lại: "Ngạn Chu, em đi đâu đấy?"

Bạch Ngạn Chu nói: "Anh tư, em đi tìm em gái."

Bạch Ngạn Sơn: "Chi Ngữ chẳng phải đã nói đi cùng bạn học rồi sao?"

Bạch Ngạn Chu: "Đó là con trai."

Bạch Ngạn Sơn: "..."

Bạch Ngạn Thư nói: "Lão bát, đừng đi làm phiền Chi Ngữ, con bé mười sáu rồi, kết bạn cũng chẳng có gì."

Bạch Ngạn Chu muốn nói lại thôi.

Bạch Ngạn Hựu cười nói: "Lão bát, em thế này, sau này Chi Ngữ lấy chồng thì em làm thế nào?"

Bạch Ngạn Chu sững sờ.

Cậu dường như nghĩ đến cảnh Bạch Chi Ngữ lấy chồng, mặt đen sì lại.

Bạch Ngạn Kinh trêu chọc: "Đến lúc đó lão bát chắc chắn còn khóc thảm hơn cả ba."

Bạch Ngạn Chu hừ một tiếng: "Em mới không thèm khóc."

Mọi người đều cười rộ lên.

Dưới lầu.

Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân sóng vai đi trên con phố đèn màu rực rỡ.

Mục Tuân tháo khăn quàng cổ của mình xuống, đưa cho Bạch Chi Ngữ: "Cậu quàng đi."

Bạch Chi Ngữ lắc đầu: "Tôi không lạnh..."

Lời cô còn chưa nói xong, tay Mục Tuân đã vòng ra sau gáy cô, quấn khăn hai vòng, quàng lên cổ cô.

Khăn quàng cổ còn vương hơi ấm của Mục Tuân, rất ấm áp.

Bạch Chi Ngữ cười: "Cảm ơn."

Mục Tuân: "Không cần cảm ơn."

Quán cà phê không xa, đi qua hai con phố.

Mục Tuân thuận miệng nói một câu: "Tôi vừa từ nhà họ Tạ ra."

Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Hôm nay cũng là sinh nhật Tạ Thanh Dao."

Ngày này những năm trước, Tạ Chí Dược cũng sẽ tổ chức tiệc sinh nhật tối cho cô.

Đến quán cà phê, hai người mỗi người gọi một ly cà phê và một miếng bánh ngọt nhỏ, ngồi đối diện nhau.

Hai người ngồi cùng nhau, câu được câu chăng trò chuyện.

Đa phần là Bạch Chi Ngữ nói.

Mục Tuân nghe.

Bạch Chi Ngữ kể cho Mục Tuân nghe, Tết này, các anh trai đều về, trong nhà vô cùng náo nhiệt.

Sinh nhật hôm nay có người nhà bên cạnh, cô cũng rất vui.

Mục Tuân lẳng lặng nhìn cô, thỉnh thoảng tiếp một hai câu, khóe môi gợi lên ý cười như có như không.

Khi cà phê trong cốc đã cạn, Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân chuẩn bị đứng dậy về nhà thì một giọng nữ kinh ngạc vang lên cách đó không xa.

"A Tuân, Chi Ngữ?"

Trong giọng nữ mang theo chút khó tin.

Đề xuất Hiện Đại: Ngày Xuân Có Hỷ
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

truyện hay, hóng ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện