3
Bạch Chi Ngữ mặc một chiếc váy dài màu trắng đến mắt cá chân, ngủ cả đêm nên tà váy có chút nhàu.
Mái tóc đen dài đến eo mềm mại xõa trước ngực, dưới sự tôn lên của mái tóc đen, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay có làn da trắng và đôi môi hồng.
Vầng trán mịn màng không có gì che chắn, đôi mắt hạnh tròn xoe, mang theo vẻ ngái ngủ vừa tỉnh.
Khuôn mặt cô rất nhỏ, khiến đôi mắt càng trông to hơn, nhìn qua đã thấy vẻ đáng thương.
【Xinh đẹp đáng yêu như một con búp bê sứ.】
Trong đầu Bạch Ngạn Chu hiện lên một câu như vậy.
Điều này quá phù hợp với tưởng tượng của anh về em gái.
Chứ không phải con mụ điên Tạ Thanh Dao kia.
"Con gái, đây là anh tám của con, Bạch Ngạn Chu." Ba Bạch nói.
Bạch Chi Ngữ nhìn về phía thiếu niên.
Thiếu niên mặc đồng phục trường Trung học Hải Thành, đang dựa nghiêng vào bức tường xi măng, ngũ quan tuấn tú, chân dài dáng cao, tay đang nghịch một mô hình cơ thể người thu nhỏ.
"Anh." Bạch Chi Ngữ gọi một tiếng.
Giọng cô quá ngọt, quá mềm, nghe mà Bạch Ngạn Chu cảm thấy tê dại cả đỉnh đầu.
Đây chính là cô em gái mềm mại, ngoan ngoãn sao?
Tạ Thanh Dao trước giờ luôn từ chối gọi anh là anh trai.
Lý do là Bạch Ngạn Chu chỉ sinh trước cô ta vài phút, có gì mà làm anh.
Còn nói anh tám anh tám, đó không phải là con vẹt sao?
Anh tên gì Bạch Ngạn Chu, gọi là Bạch Anh Vũ cho rồi.
Lúc đó Bạch Ngạn Chu tức đến bốc khói đầu.
Giờ đây nghe Bạch Chi Ngữ ngọt ngào mềm mại gọi một tiếng "anh", Bạch Ngạn Chu lần đầu tiên cảm thấy, hóa ra người ta nói em gái rất đáng yêu là thật.
Mẹ Bạch nói: "Con gái, đồ của con tối qua nhà họ Tạ đã mang đến rồi, ở trong phòng con đấy, đồng phục của con chắc cũng ở trong vali."
Bạch Chi Ngữ gật đầu, lại quay về phòng.
Dựa vào tường là ba chiếc vali da lớn, chất liệu của vali vừa nhìn đã biết là hàng cao cấp, hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh trong phòng.
Bạch Chi Ngữ tìm ra đồng phục của mình thay vào, rồi nhanh chóng đi rửa mặt.
Cô ôm sách vở đi đến trước mặt Bạch Ngạn Chu: "Anh, em xong rồi."
Bạch Ngạn Chu nhìn cô, buột miệng: "Em không lạnh à?"
Bạch Chi Ngữ học ở trường Trung học Ái Tư Hải Thành, là trường quý tộc số một ở Hải Thành.
Trường có đồng phục thống nhất, áo sơ mi trắng tinh, phối với áo khoác len, bên dưới là váy dài đến đầu gối, đi cùng tất lụa trắng và giày da nhỏ.
Bạch Chi Ngữ sững người một chút, lắc đầu: "Không ạ, tất lụa có lót nỉ."
Ba Bạch nói: "Con gái, mau lại ăn chút gì đi."
"Thôi ạ ba, sắp muộn rồi." Bạch Chi Ngữ vừa nói vừa đi ra ngoài.
"Mang theo sữa đi." Mẹ Bạch đuổi theo, nhét một hộp sữa hiệu Quang Minh vào tay Bạch Chi Ngữ.
"Con cảm ơn mẹ." Bạch Chi Ngữ gật đầu.
Bạch Ngạn Chu trèo lên chiếc xe đạp nam, Bạch Chi Ngữ ngồi ở yên sau, nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo đồng phục của anh: "Cảm ơn anh."
Nếu lúc này Bạch Ngạn Chu có gương, anh nhất định sẽ thấy miệng mình cười toe toét đến tận mang tai.
Anh, anh, gọi nghe ngọt thật.
Thật dễ nghe.
Bạch Ngạn Chu đạp xe như bay, cho đến khi còn cách trường một con phố, anh theo thói quen dừng lại.
"Xuống xe đi." Anh nói.
Bạch Chi Ngữ không hiểu: "Anh, còn một con phố nữa mà, sao lại xuống ở đây?"
Bạch Ngạn Chu sững sờ, quay đầu nhìn cô.
"Em muốn anh đưa em đến tận cổng trường Ái Tư à?" Anh hỏi với vẻ không chắc chắn.
Trường Ái Tư mà Bạch Chi Ngữ học nằm ngay đối diện trường Trung học Hải Thành.
Vì vậy, ba mẹ mới bảo anh và Bạch Chi Ngữ cùng đi học.
Trước đây, ngày nào anh cũng chở Tạ Thanh Dao đi học.
Tạ Thanh Dao học cùng trường Trung học Hải Thành với anh.
Nhưng anh học lớp giỏi nhất, còn Tạ Thanh Dao học lớp kém nhất.
Tạ Thanh Dao chê anh đi xe đạp, trong khi trường quý tộc đối diện toàn được đưa đón bằng xe hơi sang trọng, cô ta thấy mất mặt, không cho phép Bạch Ngạn Chu đưa đến cổng trường.
Bạch Ngạn Chu đã quen với việc này.
Đề xuất Trọng Sinh: Đại Lão Huyền Học Lại Đi Bày Quán Vỉa Hè