170
Bạch Chi Ngữ mở to đôi mắt hạnh vô tội: "Bà nội, tiền gì cơ ạ?"
Bà cụ sững sờ, không ngờ cô không nhận nợ, vội vàng nói: "Trước khi ăn cơm cháu nói cho bà mượn một vạn tệ mà."
Bạch Đại Long và Chu Lan Lan đều trừng mắt nhìn Bạch Chi Ngữ.
Bác cả Bạch cũng sa sầm mặt.
Nụ cười trên mặt bác gái cả cũng cứng lại.
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Mượn, đương nhiên cháu cho mượn, bà nội tìm cháu mượn tiền, cháu chắc chắn cho mượn."
Bà cụ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy được rồi, để Đại Long theo chúng mày lên thành phố lấy tiền."
Bà tính toán, cũng không thể nào mang một vạn tệ trong người được.
Bạch Chi Ngữ cười nói: "Bà nội, bà tìm cháu mượn tiền cháu chắc chắn phải cho mượn rồi, vấn đề là cháu không có tiền ạ."
Bạch Chi Ngữ dang hai tay, vẻ mặt lực bất tòng tâm.
Bạch Đại Long không nhịn được nữa: "Mày không phải vừa nhận một vạn tệ tiền học bổng sao? Sao lại không có tiền?"
Bạch Ngạn Chu lập tức không vui: "Bạch Đại Long mày quát ai đấy? Mày ăn nói cho tử tế vào!"
Bạch Đại Long không thèm để ý đến Bạch Ngạn Chu, chỉ trừng mắt nhìn Bạch Chi Ngữ.
Bây giờ cái gì cũng không quan trọng bằng một vạn tệ.
Bạch Chi Ngữ vẻ mặt ngạc nhiên: "Anh họ, em tiêu rồi mà."
Bạch Đại Long: "Không thể nào!"
Bạch Chi Ngữ khẽ cười: "Ba em nói cho anh biết em nhận được một vạn tệ tiền học bổng, chẳng lẽ ông ấy không nói cho anh biết em tiêu tiền như nước sao? Một vạn tệ, cũng chẳng đủ cho em tiêu mấy ngày, sớm đã tiêu hết sạch rồi."
Bác cả Bạch: "Một vạn tệ mày tiêu hết thật rồi?"
Đó là một vạn tệ đấy!
Bây giờ nhà ai có một vạn tệ thì chính là người giàu rồi.
Một vạn tệ sao có thể mấy ngày đã tiêu hết được?
Bạch Chi Ngữ vẻ mặt nghiêm túc gật đầu: "Bác cả, cháu tiêu hết thật rồi. Nếu cháu biết sớm nhà mình nghèo thế này, đến tiền học bổng của cháu gái cũng tính toán, thì lúc đó cháu đã để dành lại rồi, haizz, thật xin lỗi."
"Phụt!"
Bạch Ngạn Lộ bật cười thành tiếng.
Không ngờ Chi Ngữ nhìn ngoan ngoãn thế, mà cũng biết châm chọc người khác thâm thúy vậy.
Bạch Ngạn Chu cũng cười lên.
Bây giờ cậu thấy thoải mái rồi.
Nghe thấy Bạch Chi Ngữ đồng ý cho bà cụ mượn tiền, trong lòng cậu khó chịu biết bao.
Nhưng đó là tiền riêng của Bạch Chi Ngữ, cậu cũng chẳng thể nói gì.
Bạch Ngạn Kinh lẳng lặng giơ ngón tay cái lên với Bạch Chi Ngữ.
Trên mặt Bạch Ngạn Vi cũng lộ ra nụ cười.
Lúc này, cậu thừa nhận, hình như Bạch Chi Ngữ thông minh hơn cậu một xíu xiu.
Vì vừa nãy Bạch Chi Ngữ giúp cậu trút giận, chút thành kiến trong lòng cậu đối với Bạch Chi Ngữ, đã tan biến không còn dấu vết.
Khóe môi Bạch Ngạn Kình vẽ lên một nụ cười nhạt.
Ba Bạch thở phào nhẹ nhõm.
Trên mặt mẹ Bạch cũng lộ ra nụ cười an ủi.
Bà biết Chi Ngữ trông có vẻ yếu đuối, thực ra rất có chủ kiến.
Bà cụ nhìn chằm chằm Bạch Chi Ngữ: "Tiêu hết thật rồi?"
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Bà nội, tiêu hết thật rồi ạ. Sang năm nhé, học bổng phát theo năm, sang năm cháu để dành, được không ạ?"
Bà cụ: "..."
Biểu cảm trên mặt bà cụ cứ như nuốt phải con ruồi vậy, khó chịu vô cùng.
Chu Lan Lan gào lên: "Mày đúng là đồ lừa đảo!"
"Em gái tao lừa cái gì?" Bạch Ngạn Chu trợn trắng mắt.
Chu Lan Lan: "Lừa ăn chân giò nhà tao!"
Chân giò bình thường bọn họ còn chẳng nỡ ăn.
Trưa nay lôi ra chiêu đãi đám lừa đảo này.
Bạch Đại Long trừng mắt: "Con ranh chết tiệt! Còn chân giò! Trả chân giò lại cho bọn tao!"
Bạch Ngạn Vi: "Anh họ, chân giò là bà nội tự nguyện nấu, dựa vào đâu bắt bọn này trả?"
Mọi người đều nhìn Bạch Ngạn Vi một cái.
Không ngờ cậu lại giúp Bạch Chi Ngữ nói chuyện.
Bạch Đại Long: "Nếu không phải con ranh chết tiệt này lừa bà nội nói muốn cho bà mượn tiền, bà nội sẽ cho chúng mày ăn chân giò? Chúng mày ăn cứt thì có!"
"Mày mắng ai ăn cứt?" Bạch Ngạn Chu tức đỏ cả mắt, định xông lên đánh Bạch Đại Long, bị ba Bạch ngăn lại.
"Ngạn Chu, đừng kích động!"
"Tao phi! Cả nhà mày ăn cứt!" Bạch Ngạn Chu mắng.
Cả nhà bác cả: "..."
Đề xuất Xuyên Không: Bệnh Mù Lòa Được Khắc Phục Nhờ Hệ Thống Đồng Tử Dị Sắc
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ