Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 159: 159 ?

159 ?

Lúc Bạch Chi Ngữ xuống lầu, Bạch Ngạn Kình và Bạch Ngạn Vi đã ở dưới nhà rồi.

Bạch Chi Ngữ chào hỏi: "Anh năm anh sáu, chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng nha, Chi Ngữ." Trên mặt Bạch Ngạn Vi tràn đầy nụ cười.

Chỉ là ý cười chưa chạm đến đáy mắt.

Bạch Ngạn Kình chỉ gật đầu một cái.

Bạch Ngạn Chu và Bạch Ngạn Kinh cũng lục tục đi xuống.

Bạch Ngạn Lộ là người xuống cuối cùng.

"Anh tư."

"Anh tư tối qua anh về lúc nào thế?"

Bạch Ngạn Lộ ngồi xuống bên cạnh Bạch Chi Ngữ: "Anh về muộn lắm, mọi người ngủ cả rồi."

Bạch Ngạn Chu thấy cậu đi thẳng đến chỗ ngồi cạnh Bạch Chi Ngữ, nhíu mày một cái.

"Anh tư, anh vẫn chưa biết Chi Ngữ nhỉ?"

"Biết chứ," Bạch Ngạn Lộ mỉm cười nhìn Bạch Chi Ngữ, "Tối qua anh còn hát cho Chi Ngữ nghe nữa mà."

Bạch Ngạn Chu: "..."

Bạch Ngạn Kinh cũng có chút bất ngờ.

Mọi người đều biết ước mơ của Bạch Ngạn Lộ là trở thành ca sĩ.

Nhưng, quá khó.

Chuyện này còn khó hơn cả việc anh năm mua vé số trúng giải độc đắc.

Bởi vì Bạch Ngạn Lộ đi tham gia mấy cuộc thi ca hát, đều bị loại cả.

Điều này đủ để chứng minh, cậu có lẽ không hợp ca hát.

Nhưng Bạch Ngạn Lộ lại kiên trì lạ thường.

Bạch Ngạn Vi nghe thấy thế, khóe môi cậu ngậm cười, lại bắt đầu âm thầm đào hố: "Chi Ngữ, em thấy anh tư hát có hay không?"

Bạch Chi Ngữ: "..."

Bạch Ngạn Chu đốp chát lại Bạch Ngạn Vi: "Lão lục, anh lại kiếm chuyện đấy à? Anh sống với anh tư mười mấy năm, anh tư hát hay hay dở anh không biết sao?"

Bạch Ngạn Vi mặt không đổi sắc, vẫn cười hì hì: "Cảm nhận mỗi người mỗi khác mà, nhỡ đâu anh thấy hay, nhưng em gái tốt của chúng ta lại thấy không hay thì sao?"

Bạch Ngạn Kinh: "Anh sáu, anh có vẻ có thù địch với Chi Ngữ nhỉ?"

Bạch Ngạn Vi: "Anh đâu có? Hai đứa bây là cuồng em gái à? Anh đã làm gì đâu, thù địch gì chứ? Ông nói xem đúng không, lão ngũ?"

Bạch Ngạn Kình đưa ánh mắt lạnh nhạt nhìn Bạch Chi Ngữ, rồi lại nhìn sang Bạch Ngạn Vi: "Ông bớt nói vài câu đi."

Lần trước về gặp Bạch Chi Ngữ, nghe nói cô dùng tiền của mình mua rất nhiều đồ cho người nhà, lúc đó Bạch Ngạn Kình còn đánh giá cô là —— vô sự hiến ân cần.

Nhưng hôm sau Bạch Chi Ngữ đã bảo vệ cậu.

Cậu nghĩ, Bạch Chi Ngữ có lẽ chỉ đơn thuần coi họ là người nhà.

Là cậu nghĩ nhiều rồi.

Bạch Ngạn Vi trợn tròn mắt nhìn cậu: "Không phải chứ, lão ngũ, nó mua chuộc ông kiểu gì thế?"

Thái độ của lão ngũ thay đổi rồi nha.

Bạch Ngạn Chu hừ một tiếng: "Đương nhiên là có chuyện mà anh không biết rồi."

Bạch Ngạn Kinh nói: "Anh sáu, thật không biết thù địch của anh với Chi Ngữ ở đâu ra nữa."

Bạch Ngạn Vi cười hì hì: "Anh đã nói rồi, anh không có thù địch mà, mọi người hiểu lầm rồi."

Tính cách của Bạch Ngạn Vi vô cùng khéo léo.

Cậu chưa bao giờ xung đột trực diện với ai.

Bạch Ngạn Lộ mỉm cười gọi Bạch Chi Ngữ: "Chi Ngữ, có muốn anh tư giúp em tẩn thằng nhóc đó một trận không?"

Bạch Chi Ngữ bật cười, lắc đầu.

Bạch Ngạn Vi kinh ngạc nhìn Bạch Ngạn Lộ: "Anh tư, là vì Bạch Chi Ngữ lừa anh nói anh hát khá hay, anh mới giúp nó sao?"

Bạch Ngạn Lộ: "Lừa anh nói anh hát khá hay?"

Bạch Ngạn Vi cười: "Thực tế cũng khá hay."

"Mau vào ăn sáng thôi."

Ba Bạch mẹ Bạch gọi.

Ăn sáng xong, cả đại gia đình xách túi lớn túi nhỏ, chỉnh tề xuất phát ra bến xe bắt xe khách về quê.

Quê cách thành phố mấy chục cây số, phải đi xe khách.

Xuống xe xong, còn phải đi bộ nửa tiếng đường làng.

"Chi Ngữ, cẩn thận chút."

Bạch Ngạn Kinh rất chu đáo, cậu nắm lấy cổ tay Bạch Chi Ngữ, dắt cô đi.

Bờ ruộng không rộng lắm, miễn cưỡng đủ cho hai người đi song song.

Đề xuất Hiện Đại: Xâm Nhiễm Giả
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 ngày trước
Trả lời

truyện hay, hóng ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện