145
"Anh bảy, anh tám, sao thế ạ?" Bạch Chi Ngữ mở cửa.
"Vào trong rồi nói." Bạch Ngạn Chu nói nhỏ.
Bạch Chi Ngữ ở ngay cạnh phòng ba mẹ, không thể để họ nghe thấy.
Bạch Chi Ngữ cho họ vào.
Bạch Ngạn Kinh cười nói: "Chi Ngữ, thằng tám hỏi em công việc của ba rốt cuộc phải làm sao? Để chúng ta bàn bạc một chút."
Trên mặt Bạch Chi Ngữ cũng lộ ra nụ cười.
"Hai người cười cái gì?" Bạch Ngạn Chu nhíu mày.
Bạch Ngạn Kinh liền kể lại chuyện hôm nay họ đi làm cho Bạch Ngạn Chu nghe.
Bạch Ngạn Chu vẻ mặt kinh ngạc: "Sao hai người không gọi em đi cùng?"
Bạch Chi Ngữ nói: "Anh à, hai ngày nay anh đều tập trung học tập, nên bọn em không làm phiền anh."
Bạch Ngạn Chu: "..."
Bạch Ngạn Chu sa sầm mặt giận dỗi.
Bạch Ngạn Kinh: "Được rồi, cũng không phải cố ý giấu em."
Bạch Ngạn Chu vẫn sa sầm mặt.
Bạch Chi Ngữ cười nói: "Anh à, bây giờ còn một việc nữa, cần anh cùng đi làm với bọn em."
Bạch Ngạn Chu ngước mắt lên: "Việc gì?"
Bạch Ngạn Kinh cũng hứng thú chống cằm.
Bạch Chi Ngữ: "Đến nhà máy thép vạch trần chủ nhiệm Trương phẩm hạnh đồi bại."
Bạch Ngạn Chu lập tức tỉnh táo: "Khi nào đi?"
Bạch Chi Ngữ nói: "Ngày mai."
Bạch Ngạn Chu: "Ngày mai chúng ta không phải đi học sao?"
Bạch Chi Ngữ: "Trưa mai, giờ nghỉ trưa thì đi, không ảnh hưởng việc học."
Bạch Ngạn Chu: "Được!"
Bạch Ngạn Kinh đưa tay xoa đầu Bạch Chi Ngữ: "Muộn lắm rồi, Chi Ngữ, em mau ngủ đi."
Bạch Ngạn Kinh kéo Bạch Ngạn Chu đi.
"Ngủ ngon, anh bảy, anh tám." Bạch Chi Ngữ vẫy tay.
Bạch Ngạn Kinh và Bạch Ngạn Chu đi đến cầu thang.
Phòng Bạch Ngạn Kinh ở tầng ba.
Bạch Ngạn Kinh bỗng nhiên gọi Bạch Ngạn Chu lại: "Ngạn Chu."
"Làm gì?" Bạch Ngạn Chu ngáp một cái.
Bạch Ngạn Kinh nói: "À đúng rồi, quên nói với em, trưa nay Chi Ngữ mời anh ăn lẩu dê nhúng."
Bạch Ngạn Chu: "!"
Bạch Ngạn Kinh nhìn biểu cảm khiếp sợ của cậu, hài lòng nhếch khóe môi, thỏa mãn lên lầu đi ngủ.
Bạch Ngạn Chu lẩm bẩm: "Để em gái mời mình ăn cơm, cũng không biết xấu hổ! Mình mới không mặt dày như thế!"
...
Hôm sau.
Ba Bạch theo lệ thường sau bữa sáng liền đạp xe, giả vờ đi làm.
Mẹ Bạch định đi mua một chiếc xe ba bánh.
Ở cổng trường, Bạch Chi Ngữ vừa hay đụng mặt Tạ Thư Lôi, trả lại máy ảnh cho Tạ Thư Lôi.
Tạ Thư Lôi: "Nhanh thế đã trả tao rồi? Tiền của tao đâu?"
Bạch Chi Ngữ nói nhỏ với cô ta vài câu.
Tạ Thư Lôi: "Thật à?"
Bạch Chi Ngữ gật đầu.
Vương Tiểu Cầm ở cách đó không xa nhìn hai người thì thầm to nhỏ.
Cô ta nhíu mày.
Bạch Chi Ngữ và Tạ Thư Lôi quan hệ tốt như vậy từ bao giờ thế?
Còn đứng gần nhau như vậy!
Không phải họ luôn đối đầu nhau sao?
Nhất định là Bạch Chi Ngữ không biết xấu hổ nịnh bợ Tạ Thư Lôi.
Hừ...
Hóa ra cũng là giả thanh cao.
Xem ra trước mặt đồng tiền, ai cũng phải cúi đầu!
Vương Tiểu Cầm hừ một tiếng, đi xa.
Tạ Thanh Dao từ trên xe sang bước xuống liền nhìn thấy Bạch Chi Ngữ và Tạ Thư Lôi chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ.
Hừ! Tạ Thư Lôi cái đồ ăn cây táo rào cây sung này!
Mấy ngày nay ông Tạ đi sớm về khuya, cô ta không tìm được cơ hội ở riêng với ông Tạ để mách tội Tạ Thư Lôi.
Nếu không Tạ Thư Lôi làm gì còn tâm trạng ở đây thì thầm to nhỏ với Bạch Chi Ngữ.
Tạ Thanh Dao cố ý đi chậm lại vài bước, đợi Bạch Chi Ngữ và Tạ Thư Lôi đi trước.
Cô ta không muốn để ý đến họ.
"Hi, Thanh Dao."
Vai Tạ Thanh Dao bỗng nhiên bị người ta vỗ vỗ.
Tạ Thanh Dao quay đầu lại, nhìn thấy người đến.
Cô gái mặc đồng phục trường trung học Ái Tư, dung mạo xinh đẹp, dáng người mảnh mai, nở nụ cười thiện ý với cô ta.
Đề xuất Cổ Đại: Phế Phụ Trọng Sinh, Khó Lòng Vãn Hồi
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ