Phương Điềm rất phấn khích: 【Thính Bạch, bạn có thể nhận ra tôi ngay lập tức không?】
Họ vẫn chưa trao đổi ảnh cho nhau.
Bạch Ngạn Kinh: 【Chắc là được.】
Trò chuyện hơn nửa năm, anh đại khái biết Tiểu Vĩ Ba là một cô gái tinh nghịch, hoạt bát.
Phương Điềm: 【Nếu tôi không nhận ra bạn, bạn có giận không?】
Bạch Ngạn Kinh: 【Không đâu.】
Phương Điềm nhìn màn hình máy tính, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào.
Cô quay người đi vào phòng thay đồ, bắt đầu chọn quần áo cho buổi gặp mặt ngày mai.
Đã là cuối thu rồi.
Thử hết bộ này đến bộ khác, Phương Điềm vẫn thấy không hài lòng.
Cô vội vàng lái xe đến trung tâm thương mại để chọn những mẫu mới nhất của mùa thu đông.
Bạch Ngạn Kinh tan làm cũng lái xe đến trung tâm thương mại, không ngờ hai người lại chạm mặt nhau.
“Sếp?”
“Phương Điềm?”
Ánh mắt Bạch Ngạn Kinh dừng lại trên đôi chân được bao bọc bởi chiếc quần ống loe của Phương Điềm: “Chân cô khỏi rồi à?”
...Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 79.999 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Vô Cực Thánh Tôn: Phượng Hoàng Cầu Thân