Ôn Sương: “Mẹ, mẹ tuyệt đối đừng có giở trò gì với con, nếu vài ngày nữa nhà trai đến mà mẹ lật lọng, con nhất định sẽ khiến mẹ hối hận.”
Ôn Sương khi nói lời này, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Trương Diệu Tổ.
Trương Diệu Tổ bị cô nhìn đến mức rụt cổ lại.
Bà chị hai này của hắn cứ như bị điên vậy.
Hôm nay hắn coi như đã được mở mang tầm mắt.
Mẹ Trương vội vàng nói: “Biết rồi, tao cứ coi như không nuôi đứa con gái này vậy.”
Ôn Sương: “Mẹ đừng nói thế, tiền phụng dưỡng sau này của mẹ con vẫn sẽ đưa, ước chừng số tiền con đưa chắc chắn sẽ nhiều hơn nhiều so với số tiền con trai mẹ tiêu cho mẹ đấy.”
Mẹ Trương: “...”
...
Ôn Sương nhân lúc đêm tối đưa người rời đi.
Cô quay về Kinh đô, về căn nhà của cô và Bạch Ngạn Lộ.
Bạch Ngạn Lộ đẩy cửa phòng ngủ thấy cô đang ngồi trên sofa, rất ngạc nhiên.
“Bà xã! Em về rồi!” Bạch Ngạn Lộ nhanh chóng đi đến bên sofa, ôm người vào lòng.
Mấy ngày nay Ôn Sương về quê, lòng...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 79.999 linh thạch
Đề xuất Ngọt Sủng: Vô Hạn Lưu: Boss Khủng Bố Luôn Muốn Độc Chiếm Ta