Tuy nhiên, mẹ Trương căn bản không thể lại gần Ôn Sương.
Vệ sĩ bảo vệ Ôn Sương vô cùng chặt chẽ.
Mẹ Trương chửi bới ầm ĩ: “Trương Lai Đệ cái con ranh này! Ba mày chết sớm! Tao một tay nuôi nấng bốn chị em mày khôn lớn, cái đồ ăn cháo đá bát! Bây giờ tìm được người giàu có, không những không nghĩ đến việc giúp đỡ nhà đẻ mà còn đến gây rối!”
“Tao sao lại sinh ra cái loại tiện nhân như mày chứ!”
“Biết thế này, lúc mày mới đẻ ra tao đã bóp chết mày cho rồi!”
Bà ta ngồi bệt xuống đất, vỗ đùi bành bạch.
Ôn Sương: “Mẹ, lúc con đi làm thuê, ba vẫn chưa chết đâu, mẹ chắc chắn là mẹ nuôi nấng bốn chị em con khôn lớn không?”
Ba Trương cũng mới qua đời được năm sáu năm thôi.
Mẹ cô thật biết vơ công trạng vào mình.
Tiếng khóc lóc của mẹ Trương bỗng dừng bặt, bà ta lồm cồm bò dậy, nghiến răng: “Mày thật sự quyết tâm không định đưa sính lễ sao?”
Ôn Sương: “Không phải không đưa, đưa một vạn! Tiền phụng dưỡng sau này, mỗi tháng con sẽ gửi...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 79.999 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Thập Niên Bảy Mươi, Ta Cùng Nàng Tiểu Thư Giả Hoán Đổi Lương Duyên