Bạch Chi Ngữ cười nói: “Chị dâu năm, chị đúng là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của mẹ.”
Triệu Nhất Nhất ôm Bạch Nhiễm: “Con gái đều là áo bông nhỏ của mẹ mà.”
Bạch Nhiễm ngoan ngoãn để cô ôm, còn ngước khuôn mặt nhỏ trắng trẻo lên hôn Triệu Nhất Nhất một cái.
Ôn Sương nhìn cảnh này, trái tim như tan chảy.
Buổi tối.
Cô rúc vào lòng Bạch Ngạn Lộ: “Tiểu Nhiễm thật sự quá đáng yêu, có con gái thật tốt biết bao.”
Ở cái nơi khỉ ho cò gáy quê cô, nhà nào nhà nấy đều lấy việc sinh con trai làm vinh dự.
Bạch Ngạn Lộ nghịch tóc cô: “Đúng vậy, rất đáng yêu, lão lục còn có một cặp con gái sinh đôi lai cũng đáng yêu lắm.”
Ôn Sương: “Nghe anh nhắc rồi, thật mong sớm được gặp các bé.”
Bạch Ngạn Lộ: “Hối hận rồi à?”
Ôn Sương: “Hối hận gì cơ?”
Bạch Ngạn Lộ: “Hối hận vì không sớm gặp gia đình anh.”
Ôn Sương gật đầu: “Vâng, khá hối hận.”
Bạch Ngạn Lộ ôm chặt lấy cô: “Chỉ là muộn ba năm thôi mà, tương lai còn rất nhiều cơ hội.”<...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 79.999 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Từ Chiến Trường Trở Về, Ta Mang Theo Một Nữ Tử, Phu Nhân Lại Nhất Quyết Đòi Hòa Ly Với Ta.