Cố Ninh Ninh lườm cậu một cái đầy duyên dáng: “Không sao.”
Quả táo lại được đặt vào giữa hai người.
Cố Ninh Ninh không chịu nhúc nhích.
Bạch Ngạn Chu tiến lên định ăn táo, quả táo lập tức bị kéo đi.
“Ninh Ninh, phối hợp chút đi chứ, đêm tân hôn mà để Ngạn Chu đơn thương độc mã à?”
“Tại sao tôi phải phối hợp để các người làm trò cười chứ?” Cố Ninh Ninh lườm người vừa nói.
“Thế à? Nếu hai người không vội thì hay là tụi mình chơi thêm vài trò nữa nhé?” Người đó cười hì hì nói.
Cố Ninh Ninh: “...”
Bạch Ngạn Chu cười nói: “Chơi, tụi mình chơi, tụi mình chắc chắn phối hợp.”
Hai người mất nửa tiếng đồng hồ mới ăn xong một quả táo, trong đó vô tình hôn nhau không biết bao nhiêu lần.
Thỏa mãn được tâm trí náo động phòng của đám người này, họ mới chịu rời đi.
Cố Ninh Ninh vội vàng đóng cửa phòng lại.
“Mệt chết tớ rồi!” Cố Ninh Ninh thở dài một tiếng, “Kết hôn sao mà mệt thế không biết?”
Bạch Ngạn Chu đi tới ôm lấy...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 79.999 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Tái Sinh Rồi, Tôi Khiến Hắn Cùng Bạch Nguyệt Quang Chung Một Mồ