"Được." Bạch Chi Ngữ cười, "Đợi anh rảnh, chúng ta cùng về Kinh Đô."
Mục Tuân nói tiếp: "Còn tám người anh trai của em nữa, họ đều gọi điện quan tâm anh."
Bạch Chi Ngữ đáp: "Họ đã coi anh là người nhà rồi."
Mục Tuân xúc động: "Anh thật may mắn."
Thật may mắn vì Bạch Chi Ngữ đã chọn anh, và gia đình cô ấy lại tuyệt vời đến thế.
Bạch Chi Ngữ hỏi: "Anh Tuân, lần này làm ầm ĩ như vậy, mẹ anh chắc cũng lo lắng cho anh lắm nhỉ?"
Mục Tuân gật đầu: "Ừm, mẹ còn đặc biệt bảo anh Trác Cương đến Hải Thành thăm anh."
"Anh Cương đến rồi ạ?" Bạch Chi Ngữ hỏi.
Mục Tuân đáp: "Đúng cái ngày anh đuổi mẹ con Tiền Lợi Lợi ra khỏi nhà là anh ấy đến, hôm sau đã bị anh đuổi về rồi."
Bạch Chi Ngữ: "..."
Mục Tuân giải thích: "Anh ấy cứ nhặng xị cả lên, ồn ào quá."
Bạch Chi Ngữ cạn lời: "Anh Tuân, dù sao anh ấy cũng là anh trai của anh mà."
Mục Tuân bảo: "Anh biết, nhưng ở đây không cần anh ấy, đuổi anh ấy về sớm thì mẹ mới tin là anh t...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 79.999 linh thạch
Đề xuất Bí Ẩn: Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Tôi Là Sờ Xác
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ