Bạch Ngạn Hựu: "Chỉ không cho bà ta ngủ thôi thì chẳng phải là quá hời cho bà ta sao?"
Bạch Ngạn Lộ: "Anh ba, đừng vội, ngày tháng còn dài."
Bạch Ngạn Kình: "Chúng ta phải đối phó với bà ta thế nào mới xứng với những khổ cực mà mẹ đã chịu đựng suốt mấy chục năm qua đây?"
Bạch Ngạn Kinh: "Bà ta mới ngoài năm mươi tuổi, cứ từ từ mà hành hạ, kiểu gì cũng phải để bà ta nếm trải nỗi đau của mẹ năm xưa."
Bạch Chi Ngữ ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Lệ Dung: "Những chuyện này, tốt nhất là đừng để mẹ biết."
Bạch Ngạn Sơn gật đầu: "Phải, đừng để mẹ biết."
Lệ Dung bị dội nước ướt sũng, không tài nào ngủ tiếp được nữa.
Người duy nhất bà ta có thể nghĩ đến lúc này là Lệ Mẫn.
Thế nên sáng sớm hôm sau Lệ Mẫn vừa ra khỏi cửa đã thấy có người co quắp nằm trước cửa nhà.
"Ai thế?"
Lệ Mẫn giật mình, trực tiếp đá một cái vào người đang nằm dưới đất.
"Ái chà!" Lệ Dung trực tiếp bị đá cho tỉnh giấc.
"Mẹ?!" Lệ Mẫn vẻ mặt kinh ngạc.Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 79.999 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Báo Thù: Hóa Thân Thành Ánh Trăng Sáng
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ