13
Ngày hôm sau.
Bạch Chi Ngữ vừa mở cửa phòng ngủ đi ra thì thấy một bóng người cao gầy cầm một hộp sữa chạy ra ngoài cửa.
"Thằng bảy!"
Ba Bạch đuổi theo ra, nhưng người đã chạy mất dạng.
Ba Bạch thấy Bạch Chi Ngữ, cười hiền hậu: "Con gái dậy rồi à, anh bảy con vừa đi, nói là có hẹn gì đó."
"Chi Ngữ, mau lại ăn cơm." Bạch Ngạn Chu ngồi bên bàn ăn, gọi.
Bạch Chi Ngữ đáp: "Anh, em đi rửa mặt trước đã."
Trên chiếc bàn ăn đơn sơ bày một lồng bánh bao chiên, một đĩa xôi nắm, và hai hộp sữa Quang Minh.
Mẹ Bạch đưa sữa cho Bạch Chi Ngữ: "Con gái, con và thằng tám đang tuổi ăn tuổi lớn, sữa này là cho hai đứa uống."
Nhà tuy nghèo, nhưng về chuyện học hành và ăn uống, mẹ Bạch chưa bao giờ keo kiệt.
Sức khỏe và tương lai đều quan trọng như nhau.
Bạch Chi Ngữ khẽ mím môi, đẩy hộp sữa cho mẹ Bạch: "Mẹ, đồ ăn ở trường rất tốt, mẹ không cần lo cho con, sức khỏe con rất tốt, mẹ uống đi ạ."
Mẹ Bạch tuy trông rất có tinh thần, nhưng lại rất gầy.
Bạch Chi Ngữ cảm thấy mẹ Bạch cần bồi bổ hơn cô.
Mẹ Bạch sững sờ, ba Bạch sững sờ, Bạch Ngạn Chu cũng sững sờ.
Trước đây nhà có đồ gì ngon, Tạ Thanh Dao chỉ hận không thể nhét hết vào miệng mình.
Không chỉ vậy, còn ngày ngày than thở tại sao nhà lại nghèo như vậy.
Còn Bạch Ngạn Chu và mấy cậu con trai khác, ba mẹ cho gì thì ăn nấy.
Mẹ Bạch vốn đã quen mạnh mẽ, cùng ba Bạch nuôi chín đứa con, sóng gió nào mà chưa từng trải qua.
Năm đó bị cho nghỉ việc bà cũng không khóc.
Lúc này, mắt bà bỗng dưng cay cay.
Bà lại đẩy hộp sữa cho Bạch Chi Ngữ: "Con gái, mẹ già rồi, không uống được cái này, con uống đi."
Những năm 90, sữa vẫn là thứ hiếm.
Gia đình bình thường đều không nỡ mua.
Ngay cả khi có gia đình mua sữa, cũng chỉ mua cho con trai.
Ba Bạch mẹ Bạch cũng phải cắn răng đặt cho mỗi đứa con trong nhà một hộp mỗi ngày.
Bản thân thì không nỡ uống.
Bạch Chi Ngữ không từ chối nữa, trên mặt cô nở nụ cười: "Con cảm ơn mẹ."
Ba Bạch cười nói: "Con có lòng là đủ rồi."
Sau bữa sáng.
Như thường lệ, Bạch Ngạn Chu chở Bạch Chi Ngữ đi học.
Bạch Chi Ngữ vừa nhìn đã thấy chiếc đệm mềm nhiều màu sắc trên yên sau xe đạp.
"Anh, anh làm cái đệm này khi nào vậy?" Bạch Chi Ngữ cười hỏi.
Hôm qua vẫn chưa có.
Bạch Ngạn Chu lại đang chìm trong suy nghĩ của mình.
"Anh?" Bạch Chi Ngữ lại gọi một tiếng.
Bạch Ngạn Chu thở dài: "Thật muốn mau lớn."
Anh cả, anh hai, anh ba, anh tư, bốn người sau khi tốt nghiệp cấp ba thì không xin tiền nhà nữa, vừa học đại học, vừa làm thêm kiếm tiền sinh hoạt và học phí.
Có tiền dư còn gửi về cho gia đình một ít.
Bạch Ngạn Chu cảm thấy mình đã mười lăm tuổi, cũng là một người đàn ông rồi, có thể gánh vác cho gia đình.
Anh cũng có thể giống mẹ Bạch, buôn bán vài món đồ lặt vặt, phụ giúp gia đình.
Tiếc là mẹ Bạch không cho.
Còn dặn dò anh – kiếm tiền là chuyện của người lớn, việc quan trọng nhất của anh là học.
Bạch Ngạn Chu đành thôi.
Bạch Chi Ngữ: "?"
Bạch Ngạn Chu cười cười, đưa tay vỗ vỗ yên sau xe đạp: "Em gái, em ngồi thử xem, có mềm không."
Ba Bạch đi ra, cười nói: "Con gái, đây là anh tám con tối qua thức khuya chắp vá từ những mảnh vải vụn để may đấy."
Nụ cười trên mặt Bạch Chi Ngữ càng rạng rỡ hơn, cô ngồi lên: "Rất mềm, anh có lòng quá, cảm ơn anh."
"Đi thôi."
Bạch Ngạn Chu đạp xe như bay, bỏ lại mọi phiền não phía sau.
Mẹ đã nói, chỉ cần cố gắng học hành, thi đỗ đại học, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.
Nhất định sẽ tốt đẹp hơn.
Đề xuất Cổ Đại: Dịch Thủy Quy Yến, Thanh Lăng Canh Noãn