111 !
Mặc dù môn tiếng Anh đã được đưa vào sách giáo khoa mười mấy năm nay, nhưng học sinh đa phần đều học tiếng Anh câm, huống chi là người dân bình thường?
Nghe thấy Bạch Chi Ngữ vừa mở miệng đã nói tiếng Anh chuẩn xác, mấy người nước ngoài kích động vô cùng.
Họ muốn đến bảo tàng mỹ thuật, nhưng không tìm thấy đường.
Bạch Chi Ngữ bèn chỉ đường cho họ.
Hơi xa một chút.
Một người nước ngoài trong số đó hỏi Bạch Chi Ngữ có thể dẫn họ đi không.
Bạch Chi Ngữ nghĩ dù sao cũng mất dấu ba Bạch rồi, cô cũng không có việc gì làm, dẫn họ đi cũng được, tiện tay giúp đỡ thôi.
Bạch Chi Ngữ dẫn mấy người đó đến bảo tàng mỹ thuật.
Người nước ngoài lại hỏi Bạch Chi Ngữ, có sẵn lòng giúp giới thiệu một chút không.
Bạch Chi Ngữ nghĩ cũng coi như là quảng bá văn hóa Trung Quốc, bèn đồng ý.
Cô dẫn mấy người nước ngoài dạo quanh bảo tàng mỹ thuật, dùng tiếng Anh chuẩn xác thuyết minh cho họ.
Mấy người nghe rất vui vẻ.
Người xung quanh đều ném về phía Bạch Chi Ngữ ánh mắt ngưỡng mộ và tán thưởng.
Tiếng Anh của Bạch Chi Ngữ cực kỳ tốt.
Cha Tạ đối với việc giáo dục con cái, vô cùng chịu chi.
Ba đứa con nhà họ Tạ, từ nhỏ đã có giáo viên nước ngoài dạy học.
Thậm chí, cha Tạ còn chuyên môn đưa ba đứa con đi Mỹ, Anh, vừa du lịch vừa học phát âm chuẩn bên đó.
Tạ Văn Bân và Tạ Thư Lôi đều cảm thấy cha Tạ đang cố tình hành hạ họ.
Chỉ có Bạch Chi Ngữ là thu hoạch được.
Đợi đến khi cả nhóm từ bảo tàng mỹ thuật đi ra, đã quá giờ cơm rồi.
Người nước ngoài lại nhờ Bạch Chi Ngữ giới thiệu quán ăn đặc sắc cho họ.
Bạch Chi Ngữ nghĩ một lát, giới thiệu cho họ khách sạn Hòa Bình nổi tiếng.
Bạch Chi Ngữ định đi, mấy người nước ngoài nói thế nào cũng muốn mời cô ăn một bữa cơm, cảm ơn cô.
Bạch Chi Ngữ thịnh tình không thể chối từ.
Cả nhóm đến khách sạn Hòa Bình.
Bạch Chi Ngữ dựng xe đạp ở bên ngoài khách sạn.
Vừa bước vào, đã nghe thấy tiếng ồn ào.
"Không phải chứ? Người đến khách sạn Hòa Bình ăn cơm ai mà chẳng biết phải trả thêm 15% phí phục vụ? Người này nhà quê à?"
"Không có tiền còn đến đây ăn cơm làm gì? Đúng là đồ nhà quê!"
"Cái này... cái này... cái này cũng đắt quá rồi."
Bạch Chi Ngữ không thể không nói là oan gia ngõ hẹp.
Cô vậy mà lại gặp Vương Tiểu Cầm.
Cô gặp phải một Vương Tiểu Cầm đang làm trò cười cho thiên hạ.
Bạch Chi Ngữ liếc mắt một cái là biết chuyện gì xảy ra.
Hải Thành là một thành phố rất phân hóa.
Dân thường căn bản không thể tưởng tượng nổi giới thượng lưu một ngày tiêu xài có thể bằng họ làm cả tháng, thậm chí là cả năm.
Mọi người đều vây quanh Vương Tiểu Cầm, Vương Tiểu Cầm không nhìn thấy Bạch Chi Ngữ.
Bạch Chi Ngữ đương nhiên cũng sẽ không quản chuyện bao đồng của cô ta.
Bạch Chi Ngữ dẫn mấy người nước ngoài vào phòng bao.
Ở đại sảnh, mặt Vương Tiểu Cầm đỏ bừng: "Các người... các người phục vụ cái gì đâu, thu phí phục vụ cái gì?"
Nhân viên phục vụ cười thân thiện: "Thưa cô, trên thực đơn có ghi đấy ạ, ăn tại chỗ sẽ thu thêm 15% phí phục vụ."
Vương Tiểu Cầm nghiến răng.
Cô ta chỉ gọi hai món, vậy mà, vậy mà hết hơn một trăm tệ.
Đây chính là một tháng lương của ba cô ta rồi.
Cô ta biết ở đây đắt, nhưng không ngờ đắt thế này.
Thế này có khác gì cướp tiền đâu?
Cuối cùng, dưới ánh mắt ghét bỏ của mọi người, Vương Tiểu Cầm hết cách, đành phải trả tiền.
Cô ta không bao giờ đến nữa.
Cái quán rách gì thế này!
Quán đen!
Cướp bóc!
...
Bạch Chi Ngữ giúp gọi mấy món đặc sắc.
Cô không ăn mấy, mấy người nước ngoài cứ nhiệt tình mời Bạch Chi Ngữ ăn.
Đợi ăn xong bữa trưa, người nước ngoài từ trong túi lấy ra năm trăm đô la Mỹ đưa cho Bạch Chi Ngữ, hỏi cô có muốn buổi chiều lại dẫn họ đi dạo quanh Hải Thành không.
Bạch Chi Ngữ kinh ngạc.
Tròn năm trăm đô la Mỹ!
Năm 90, một đô la Mỹ bằng 4.78 nhân dân tệ.
Tức là họ đưa cho Bạch Chi Ngữ hơn hai ngàn tệ nhân dân tệ, chỉ để cô dẫn họ đi dạo quanh Hải Thành.
Thấy Bạch Chi Ngữ không nói gì, người nước ngoài lại rút thêm hai tờ tiền mệnh giá một trăm đô la, hỏi cô có đồng ý không.
Đề xuất Xuyên Không: Lui Ra, Để Trẫm Đến