Bạch Ngạn Chu nhìn Bạch Chi Ngữ: "Em gái, điểm dừng chân đầu tiên của chúng ta là đâu?"
Bạch Chi Ngữ hỏi ngược lại: "Anh, anh muốn đi đâu?"
Bạch Ngạn Chu: "Anh không rành lắm, hay là mọi người quyết định đi."
Bạch Chi Ngữ nhìn sang Bạch Ngạn Kình: "Anh năm thì sao?"
Bạch Ngạn Kình đặt tách cà phê xuống: "A Tuân, cậu muốn đi đâu?"
Mục Tuân nói: "Hay là chúng ta đến Thư viện Công cộng Boston xem thử nhé?"
Bạch Ngạn Chu: "Ý kiến này hay đấy."
Cả bốn người đều là học bá, có hứng thú nồng nhiệt với việc học tập.
Điểm dừng chân đầu tiên là thư viện đúng là một lựa chọn tuyệt vời.
Bốn người lập tức nhất trí.
Sau bữa sáng, họ xuất phát đến thư viện.
Họ đi sớm nên thư viện vẫn chưa đông người lắm.
Bước qua cổng vòm vào trong sảnh.
Bạch Ngạn Chu nhìn những bức bích họa tinh xảo, chống cằm cảm thán: "Lộng lẫy thật đấy."
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Đúng là mang đậm phong cách thời kỳ Phục hưng."
Mục Tuân đứng sau lưng Bạch Chi Ngữ: "Ngữ Ngữ, chắc em từng đến đây rồi nhỉ?"
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Vâng, em từng đến rồi. A Tuân, anh cũng từng đến sao?"
Mục Tuân khẽ gật đầu.
Bạch Ngạn Chu và Bạch Ngạn Kình đều là lần đầu đến, ánh mắt hai người tràn đầy vẻ tò mò khám phá.
Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân đi theo sau họ.
Lượng sách trong thư viện nhiều không đếm xuể.
Bốn người đứng bên kệ sách, cầm sách lên đọc một cách say sưa.
Bạch Ngạn Chu đương nhiên là xem sách y học.
Dù là nguyên tác tiếng Anh nhưng Bạch Ngạn Chu đọc không gặp mấy trở ngại.
Mục Tuân khoanh tay: "Anh tám, anh thích y học như vậy, sau khi tốt nghiệp đại học có thể sang trường Y Harvard học cao học."
Bạch Ngạn Chu ngẩng đầu khỏi cuốn sách: "Chuyện đó để sau hãy tính."
Dù Bạch Ngạn Chu không muốn thừa nhận nhưng cũng phải công nhận rằng, hiện tại giữa tổ quốc và nước Mỹ vẫn còn khoảng cách.
Có lẽ vài năm sau anh sẽ sang Mỹ tu nghiệp.
Nhưng chuyện tương lai ai mà nói trước được?
Bốn người ở lì trong thư viện suốt cả buổi sáng, Bạch Ngạn Chu vẫn còn lưu luyến không muốn rời.
Bạch Chi Ngữ cười nói: "Anh, em biết anh thích, hay là ăn trưa xong chúng ta lại quay lại nhé?"
Mắt Bạch Ngạn Chu sáng lên: "Được!"
Thế là cả buổi chiều, họ vẫn tiếp tục đắm mình trong thư viện.
Gần sập tối, Bạch Ngạn Kình nói: "Về khách sạn thôi, buổi tối ở đây không an toàn đâu."
Bạch Ngạn Chu: "Ba thằng đàn ông chúng ta bảo vệ một mình Chi Ngữ, chắc không đến nỗi không an toàn chứ?"
Mục Tuân khoanh tay: "Anh tám, buổi tối đúng là không an toàn lắm đâu, chúng ta nên về trước thì hơn."
"Được rồi, được rồi." Bạch Ngạn Chu tiếc nuối.
Bạch Ngạn Kình nói: "Ngày mai nên đi xem những chỗ khác rồi."
Bạch Ngạn Chu: "Vậy chúng ta còn quay lại thư viện được không?"
Bạch Chi Ngữ cười: "Tất nhiên là được rồi anh, chúng ta ở lại Mỹ khoảng nửa tháng, đâu nhất thiết phải ở mãi Boston."
Bạch Ngạn Chu: "Vậy chúng ta còn đi đâu nữa?"
Bạch Chi Ngữ hỏi Bạch Ngạn Kình: "Anh năm, anh có nơi nào muốn đi không?"
Bạch Ngạn Kình: "New York."
Mục Tuân gật đầu: "Đúng là nên đi New York xem thử."
Bạch Ngạn Chu: "Được thôi."
Bạch Chi Ngữ thấy Bạch Ngạn Chu có vẻ không vui, lại cười nói: "Anh, chúng ta cất công sang Mỹ một chuyến, không thể cứ ru rú trong thư viện mãi được đúng không?"
Mục Tuân: "Anh tám, đợi anh sang Harvard học rồi thì muốn cắm chốt ở thư viện bao lâu cũng được."
Bạch Ngạn Chu bĩu môi, không nói gì thêm.
...
Ngày hôm sau.
Bốn người nhất trí quyết định đi dạo quanh khu trung tâm Boston.
Họ đến phố Newbury.
Hai bên đường là những tòa kiến trúc mang phong cách châu Âu, có rất nhiều cửa hàng thương hiệu cao cấp và nhà hàng đặc sắc, rất hợp để dạo phố.
Bốn người vừa mua sắm vừa tham quan, không hề hay biết có mấy ánh mắt đang dán chặt vào họ.
Đề xuất Cổ Đại: Kinh Hãi! Thủ Phú Kinh Thành Lại Là Nữ Nhi Nông Gia Nơi Biên Thùy!
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ