1000
Mục Tuân không trả lời ngay, vì chính anh cũng không biết cụ thể chiếc nào là chiếc nào.
Anh chỉ thuê người vận chuyển về Kinh Đô chứ không trực tiếp nhúng tay vào.
Mục Tuân tùy ý lật một tấm bạt che xe lên, lộ ra lớp vỏ xe màu đỏ rực rỡ.
Mục Tuân nói: "Chiếc này."
Chiếc xe quả nhiên có kiểu dáng giống hệt xe của Bạch Chi Ngữ, chỉ là thêm hai ghế sau nên thân xe dài hơn một chút.
Mắt Cố Ninh Ninh lập tức sáng rực lên: "Đẹp quá đi mất."
Bàn tay cô khẽ vuốt ve lên thân xe.
Bạch Chi Ngữ gật đầu tán thưởng: "Màu đỏ đẹp thật đấy, Ninh Ninh, rất hợp với cậu."
Cái tính cách rực lửa của Cố Ninh Ninh quả thực rất xứng với màu đỏ này.
Bạch Ngạn Chu đứng bên cạnh không nói gì, anh cũng thấy chiếc xe này đẹp đến mê hồn.
Chỉ là hơi quá nổi bật.
Cố Ninh Ninh cười rạng rỡ: "Ừ, tớ rất hài lòng."
Cô quay sang Mục Tuân: "Mục Tuân, đưa số tài khoản đây, tôi bảo ba tôi chuyển ba mươi vạn tiền xe cho anh."
Mục Tuân nhướn mày: "Cô định trả tiền thật à?"
Cố Ninh Ninh vặc lại: "Nói thừa!"
Mục Tuân khoác vai Bạch Chi Ngữ, thản nhiên nói: "Cố Ninh Ninh, tôi đùa với cô thôi."
Cố Ninh Ninh không hiểu: "Anh có ý gì?"
Mục Tuân đáp: "Ý tôi là, chiếc xe này tặng không cho cô đấy."
Cố Ninh Ninh ngạc nhiên: "Tặng không? Anh chắc chứ?"
Mục Tuân khẳng định: "Tất nhiên, cô là bạn thân nhất của Ngữ Ngữ, tình như chị em, chỉ là một chiếc xe thôi, tôi làm sao có thể lấy tiền của cô được?"
Cố Ninh Ninh kinh ngạc nhìn sang Bạch Chi Ngữ: "Thật sự không lấy tiền sao? Chi phí sản xuất chiếc xe này chắc chắn không hề rẻ đâu."
Bạch Chi Ngữ nhìn Mục Tuân.
Mục Tuân nói: "Ngữ Ngữ, em không cần nói gì cả, chiếc xe này anh tặng Cố Ninh Ninh rồi."
Bạch Ngạn Chu lên tiếng: "Cậu đúng là hào phóng thật đấy."
Mục Tuân nhếch môi: "Thế sao?"
Anh bước tới bên chiếc xe còn lại, dứt khoát lật tấm bạt che ra, lộ ra một chiếc xe hơi màu đen tuyền.
Chiếc xe này có kiểu dáng y hệt xe của Cố Ninh Ninh, chỉ khác mỗi màu sắc.
Mục Tuân nói: "Anh tám, chiếc này là tặng anh đấy."
Bạch Ngạn Chu sững sờ: "Tặng cho tôi?"
Mục Tuân gật đầu: "Vâng, cho anh đấy, cùng mẫu với xe của Cố Ninh Ninh, hy vọng anh sẽ thích."
Bạch Ngạn Chu hít một hơi thật sâu: "Thật sự là cho tôi sao?"
Mục Tuân cười hỏi: "Anh không thích à?"
Bạch Ngạn Chu im lặng.
Tất nhiên không phải là không thích.
Chiếc xe này thực sự quá hoàn hảo.
Lại còn là màu đen mà anh thích nhất.
Chỉ là, nó quá quý giá.
Bạch Ngạn Chu lắc đầu: "Mục Tuân, chiếc xe này quý quá, tôi không thể nhận được."
Mục Tuân vỗ vai Bạch Ngạn Chu: "Anh tám, em rể tương lai tặng anh một chiếc xe thì không tính là quý đâu, chỉ cần anh thích là được."
Bạch Ngạn Chu lại rơi vào im lặng.
Cố Ninh Ninh lên tiếng: "Mục Tuân, anh đúng là chơi lớn thật đấy, tặng tôi và Bạch Ngạn Chu mỗi người một chiếc xe, xem ra anh thực sự yêu thương Bạch Chi Ngữ hết mực rồi."
Mục Tuân nhìn Bạch Chi Ngữ đầy âu yếm: "Biết mình được hưởng sái từ Ngữ Ngữ là tốt rồi."
Cố Ninh Ninh mỉm cười.
Cô biết Mục Tuân làm vậy là vì yêu ai yêu cả đường đi.
Thấy anh trân trọng Bạch Chi Ngữ như thế, Cố Ninh Ninh thực sự thấy mừng cho bạn mình.
"A Tuân..."
"Suỵt." Ngón tay Mục Tuân đặt lên môi Bạch Chi Ngữ ngăn cô lại: "Ngữ Ngữ, em không cần nói gì cả, em chỉ cần đón nhận là được rồi."
Mục Tuân quay sang Bạch Ngạn Chu và Cố Ninh Ninh: "Hai người có thể lái xe đi được rồi đấy."
Cố Ninh Ninh hào hứng: "Mục Tuân, vậy tôi không khách sáo với anh nữa đâu nhé, nếu sau này anh tiếp quản Mục thị, hai nhà chúng ta có thể hợp tác sâu rộng một chút."
Hiện tại Mục thị đang gắn kết chặt chẽ với Tạ gia.
Nhưng Tạ gia đã bắt đầu xuống dốc rồi.
Còn Cố gia thì đang lên như diều gặp gió.
Mục Tuân nhướn mày: "Có câu này của đại tiểu thư nhà họ Cố, chiếc xe này tặng cũng đáng giá lắm."
Cố Ninh Ninh trêu: "Anh cũng là nhờ hơi Bạch Chi Ngữ thôi, nếu không anh tưởng một chiếc xe mà mua chuộc được tôi chắc?"
Đề xuất Điền Văn: Bà Địa Chủ Nhà Tướng Công Khoa Cử
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ