Các sư huynh lo lắng cô cáo trạng rồi.
Tạ Uyển Oánh ấn phím nghe, nghe chỉ thị của lão tiền bối bên kia trước.
"Thế nào, sau khi tôi đi bọn họ có làm khó em không? Có bắt em tiếp tục viết bản kiểm điểm không?" Lỗ lão sư chủ động yêu cầu cô cáo trạng các sư huynh.
Trong cổ họng Vu Học Hiền nuốt nước bọt. Mấy người khác cũng vẻ mặt căng thẳng nhìn cô.
"Không có ạ." Tạ Uyển Oánh lắc đầu.
"Thật không có sao? Có phải bọn họ đang ở đó nhìn em, bắt em nói dối, không cho em nói thật không?" Lỗ lão sư giống như có đôi mắt xuyên thời gian, có thể tận mắt chứng kiến cảnh tượng bên này nói.
Nắm đấm của Vu Học Hiền che miệng, không dám ho một tiếng. Những người khác cũng nín thở.
"Lỗ lão sư, các sư huynh bận lắm, đâu có thời gian nhìn chằm chằm em." Tạ Uyển Oánh nói.
Nghe giọng điệu này của cô xem, diễn kịch diễn cũng giống lắm. Tất cả mọi người nhìn dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên đóng kịch của cô, ánh mắt u ám lập lòe.
"Em đang làm gì?" Lỗ lão sư hỏi cô.
"Bây giờ ạ?" Tạ Uyển Oánh vừa đi đi lại lại tạo ra tiếng bước chân vừa nói, "Em và bác sĩ Tống của khoa em đang định đi xem một bệnh nhân."
Tống Học Lâm đứng ở cửa nghĩ nghĩ, trốn sang một bên trước, tránh gây kinh hãi cho cô ảnh hưởng đến việc cô đọc lời thoại.
Phạm Vân Vân hai tay che miệng mình, nghĩ thầm Tạ sư tỷ thế này là sao, diễn kịch đều có thể làm diễn viên Oscar rồi.
"Bệnh nhân gì?" Lỗ lão sư tiếp tục hỏi, có chút tò mò.
"Lỗ lão sư. Thật ra ca bệnh này em muốn thỉnh giáo cô một chút."
"Thỉnh giáo tôi?"
"Vâng. Ca bệnh này khá đặc biệt, cô ấy mắc bệnh của hai chuyên khoa. Khi chúng em dùng thuốc cho cô ấy, phát hiện có chút xung đột dùng thuốc. Cụ thể thì, có thể nói qua điện thoại không rõ lắm. Em có thể mang bệnh án chi tiết của bệnh nhân đến tận nhà thỉnh giáo cô không ạ?"
"Được chứ. Em có thể qua đây bất cứ lúc nào." Lỗ lão sư nhận lời ngay, "Nếu tan làm muộn chút thì, em đến nhà tôi ăn luôn đi, tôi nấu cơm cho em."
"Lỗ lão sư muốn ăn trái cây tráng miệng gì, em mang qua cho Lỗ lão sư." Tạ Uyển Oánh nắm bắt cơ hội.
"Em khách sáo với tôi làm gì. Em lát nữa đi xem Lý sư tỷ của em thế nào trước đã, ngày mai lại đến báo cho tôi." Lỗ lão sư dặn dò cô.
"Vâng."
Cuộc gọi kết thúc.
Diễn kịch một mình cô diễn là được rồi, cho quá nhiều người biết chắc chắn sẽ lộ tẩy. Huống hồ, cô thật sự không biết nhiều hơn các sư huynh bao nhiêu, chỉ là đại khái biết Lỗ lão sư đau ở bộ phận nào cần xác định thêm. Nếu bây giờ cô làm được việc giúp Lỗ lão sư bưng bít, có lẽ có thể nhận được sự tin tưởng của Lỗ lão sư để làm công tác tư tưởng cho Lỗ lão sư.
Tạ Uyển Oánh bỏ điện thoại xuống, đợi các sư huynh ra quyết định.
"Để con bé cứ như vậy trước đi." Cao Chiêu Thành nghĩ thông suốt rồi, mở miệng trước.
Ngón tay Vu Học Hiền lau mồ hôi trên lông mày, là nghĩ không thông: Tại sao Lỗ lão sư đột nhiên chọn tin tưởng một người mới quen hai ngày, mà không chịu dựa vào những người đã chung sống lâu như bọn họ.
Sự việc đã như thế này, những người khác chắc là tạm thời không còn cách nào khác.
"Em và Tiểu Tống nghiên cứu ca bệnh gì?" Đào Trí Kiệt quay người lại, giọng nói ôn hòa rồi, hỏi cô.
Đào sư huynh hiển nhiên cảm xúc đã khôi phục lại trạng thái ngày thường, Tạ Uyển Oánh nói: "Giường 20 ạ."
Bệnh của mẹ bạn nhỏ Dương Dương, xem ra cô chưa từng có ý định từ bỏ.
Trong mắt Đào Trí Kiệt lóe lên một tia sáng, trong mắt từ không cười trở lại độ cong cười cong cong, hướng về phía cô mang theo nụ cười sâu xa.
Tào Dũng đang cúi đầu nhìn đồng hồ, thấy thời gian gấp, trực tiếp gọi cô nói: "Đi, cùng đi thăm Lý sư tỷ của em."
Đề xuất Xuyên Không: Nhận Chức Tại Cung Tiêu Xã, Ta Làm Người Mua Dùm Ở Thập Niên 60