Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 964: Bệnh Nhân Chạy Mất

"Lão sư, em có thể là người như vậy sao?" Trong đôi mắt cong như trăng khuyết của Đào Trí Kiệt gợn lên nụ cười sâu thẳm.

Vị Phật này, cười như vậy đủ đáng sợ. Bác sĩ Chung quay đầu đi chỗ khác.

Lỗ lão sư thở hắt ra, nói: "Hiểu Băng đã sắp xếp nằm viện rồi thì tôi yên tâm, tôi về nhà trước, ngày mai lại đến thăm con bé." Nói xong, bà cất bước đi ngay.

Thấy bà muốn đi, Vu Học Hiền vội vội vàng vàng xoay người: "Lão sư, em đưa cô về."

"Không cần, cậu đi làm việc của cậu đi." Lỗ lão sư như ghét bỏ anh, hất anh ra không cho anh đi theo.

"Em sắp tan làm rồi mà." Vu Học Hiền nói.

"Tôi không rảnh đợi cậu."

Trong hành lang chỉ còn lại tiếng nói này của Lỗ lão sư, những người khác chỉ có thể đưa mắt nhìn theo bóng dáng vội vã rời đi của bà.

Chỉ thấy bất kể là các sư huynh hay Phó lão sư, không ai có thể ngăn cản được Lỗ lão sư đang muốn đi.

Có thể thấy sự việc này gai góc đến mức nào.

Vu sư huynh quay đầu lại trừng cô.

"Đi." Đào Trí Kiệt nhả ra một tiếng với cô.

Tạ Uyển Oánh đi theo sư huynh, suốt dọc đường, sự im lặng của sư huynh đại biểu cho khúc dạo đầu của cơn bão tố.

Mở cửa văn phòng của mình, Đào Trí Kiệt đợi sau khi cô vào, rầm một tiếng đóng sầm cửa lại.

Đào sư huynh vốn dễ nói chuyện đã tức giận rồi.

Bởi vì cô ở trước mặt anh bưng bít cho bệnh nhân. Điều này có nghĩa là gì, có nghĩa là cô không tôn trọng người sư huynh người thầy này, có nghĩa là cô tự cho là đúng. Những điều này, cô đều biết hết.

"Bây giờ bà ấy không có ở đây, em có thể nói cho tôi biết rồi." Đào Trí Kiệt cố gắng giữ giọng điệu tương đối bình hòa, cơ thể quay lưng lại với cô là không muốn nổi nóng trước mặt cô.

Sư huynh nói như vậy đại khái là suy đoán vừa rồi cô không tiện nói là do bị Lỗ lão sư gây áp lực.

Tạ Uyển Oánh không phủ nhận trong đó có nguyên nhân này, nhưng mà, cô làm như vậy chắc chắn không đơn thuần là bị bệnh nhân gây áp lực.

Đợi một lúc, thấy cô vẫn im lặng, Đào Trí Kiệt quay đầu lại, ánh mắt dưới đôi lông mày nhíu chặt nặng nề rơi xuống đầu cô: "Tại sao em không nói!"

Rầm một tiếng, Vu Học Hiền bám đuôi đi vào, không thể chờ đợi được nữa mà gào thét với cô: "Tạ Uyển Oánh, cô đừng tưởng rằng cô che giấu thay cho cô ấy là đang làm việc tốt. Tôi nói rõ với cô trước, cô không gánh nổi cái trách nhiệm này đâu. Cô ấy là lão tiền bối, cô là cái gì? Cô chỉ là một thực tập sinh. Cô cho rằng cô có thể giúp cô ấy làm được gì? Cô muốn nịnh bợ cô ấy sao? Cô vậy mà lại nghĩ đến việc đi nịnh bợ người ta vào lúc này?"

Vu sư huynh tiếp xúc với cô rất ít, không biết cô chưa bao giờ biết nịnh bợ ai, nhưng lời nói đắc tội người khác thì lại không ít.

"Bây giờ cô nói cho tôi, lập tức nói rõ ràng cho tôi. Hôm nay cô mà không nói cho rõ, tôi cho cô ăn không hết gói đem về!"

Giọng nói này của Vu sư huynh coi như là lôi đình thịnh nộ, giống như tiếng sấm ầm ầm.

Không nói đến Tạ Uyển Oánh đứng ở đây hai tai bị hét đến ong ong, một đám người nghe tin chạy đến bên ngoài văn phòng trực tiếp bị dọa cho ngơ ngác.

Mấy thực tập sinh nghĩ nếu đổi lại là bọn họ bây giờ đang đứng ở bên trong, tuyệt đối sẽ mềm nhũn chân, nhưng Tạ Uyển Oánh ở bên trong dường như không có phản ứng gì.

"Tiểu Tống." Hà Quang Hữu kéo tay Tống Học Lâm đang định đẩy cửa văn phòng ra.

Tống Học Lâm quay đầu, ánh mắt nheo lại nhìn về phía anh ta.

"Giao cho Đào lão sư xử lý." Hà Quang Hữu nói. Lúc này thầy đang mắng người tốt nhất là không ai nên vào, ai vào chỉ là đổ thêm dầu vào lửa. Điểm này bọn họ làm tiền bối tuyệt đối có kinh nghiệm.

Nhưng mà, Tống Học Lâm lúc này không cảm thấy Đào Trí Kiệt ở bên trong chuẩn bị nói đỡ cho cô, đây là hiện tượng chưa từng có. Bởi vì mọi người đều biết, Đào Trí Kiệt đối xử với Tạ Uyển Oánh tốt chưa từng thấy.

Rốt cuộc là chuyện gì dẫn đến kết quả như vậy.

"Tránh đường!"

Có người vội vã đẩy đám người bọn họ ra lao vào văn phòng.

Đề xuất Cổ Đại: Chiến Tranh Lạnh Ba Năm Mới Chịu Theo Đuổi Vợ? Vừa Đòi Ly Hôn Hắn Đã Khóc!
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện