Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 925: Lại Một Sư Huynh

Đoàn người lặn lội đường xa, về đến bệnh viện nhà mình là chiều gần một giờ rưỡi.

Cứu Hộ Xa gần như đến cùng lúc.

Tiểu Nhi Ngoại Khoa nhận được tin cử bác sĩ xuống bàn giao bệnh nhân, thấy là một bác sĩ nam, tuổi đời khá trẻ, hơi gầy, đeo kính trông ấn tượng văn nhã, tóc cắt đầu đinh nhưng lại có vẻ là một người rất cứng rắn. Trước ngực đeo thẻ Chủ Trị Y Sư, tên ghi La Cảnh Minh.

"Phẫu thuật tối qua thuận lợi, dịch dẫn lưu thông suốt, không sốt." Hà Quang Hữu nhảy xuống Cứu Hộ Xa bàn giao tình trạng bệnh nhân với đối phương.

"Ai làm phẫu thuật?" La Cảnh Minh hỏi.

"Giáo sư Nhiếp mới đến khoa các cậu. Trong điện thoại nói rồi, cậu không biết sao?"

"Tôi biết, ý tôi là, ai làm phẫu thuật cùng thầy ấy?"

"Vị bác sĩ Chu của Huyện Y Viện này là trợ thủ." Hà Quang Hữu kéo bác sĩ Chu ra, không định dễ dàng để lộ những người khác.

Nhìn động tác có phần quỷ dị của Hà Quang Hữu, La Cảnh Minh lạnh lùng xoay người, đi đến trước chiếc xe buýt trung chuyển nối đuôi phía sau đón lãnh đạo.

Nhiếp Gia Mẫn xuống xe.

Đón đầu, La Cảnh Minh tự giới thiệu: "Nhiếp giáo sư, chủ nhiệm Hồ bảo tôi đến đón thầy về Tiểu Nhi Ngoại Khoa. Tiểu Nhi Ngoại Khoa dạo trước vừa chuyển đến tầng năm tòa nhà nội trú."

Nghĩa là Nội 6 đã chính thức sáp nhập với Nội 5, bệnh nhân chuyển hết sang Nội 5. Khu bệnh phòng Nội 6 cũ biến thành khu bệnh phòng Tiểu Nhi Ngoại Khoa, đợi tòa nhà ngoại khoa mới xây xong còn có một chỗ đứng riêng.

Ngô viện trưởng muốn phát triển Tiểu Nhi Ngoại thật sự không phải nói chơi.

Vừa đến bệnh viện lập tức đi nghĩa chẩn một chuyến, Nhiếp Gia Mẫn chưa từng đến khoa mình tận mắt xem qua, mặc dù lúc liên hệ với bệnh viện ban đầu đã xem qua hình ảnh và giới thiệu khoa.

Nhiếp Gia Mẫn gật đầu, bảo cậu ta dẫn đường, đi được hai bước, bỗng nhiên nhớ ra còn có ai, xoay người.

Ý thức được anh đang tìm người, Hà Quang Hữu tiến lên nói: "Tôi đi cùng thầy, Nhiếp lão sư. Bộ dạng trên mặt Tạ Uyển Oánh sợ đến Tiểu Nhi Ngoại sẽ dọa các bạn nhỏ sợ mất."

Nghĩ cũng đúng là như vậy, Nhiếp Gia Mẫn đành phải quay người lại.

Tạ Uyển Oánh? Bắt được cái tên trong miệng Hà Quang Hữu, tầm mắt La Cảnh Minh tìm kiếm trong đám bác sĩ xuống xe, rất nhanh khóa chặt bóng dáng một cô gái trẻ: Là cô ấy rồi.

"Là người lớp tám năm các cậu phải không?" Kim bác sĩ ghé tai Khương Minh Châu hỏi.

Khương Minh Châu đã sớm nhìn thấy La Cảnh Minh bên ngoài xe rồi. La Cảnh Minh là tiền bối lớp tám năm của họ, cao hơn Hoàng sư huynh một khóa. Vốn ở Phổ Ngoại 1 sau điều sang Tiểu Nhi Ngoại giúp đỡ. Tiểu Nhi Ngoại là kế hoạch trọng điểm của Ngô viện trưởng, bác sĩ được điều sang Nhi Ngoại đều là người không tồi. Do đó kỹ thuật của La sư huynh này có thể tưởng tượng là rất khá.

Chỉ là, trong bệnh viện ai cũng biết người lớp tám năm bọn họ có thể ở lại toàn là người kiêu ngạo. Cô ấy hoàn toàn không thân với La Cảnh Minh, chưa từng cùng khoa chưa từng chào hỏi. Người lớp tám năm chưa bao giờ tổ chức tụ tập tiền bối hậu bối. Chỉ có Hoàng Chí Lỗi bọn họ có hội đồng hương riêng.

Tạ Uyển Oánh đi sau lưng sư tỷ nghe thấy cuộc đối thoại của sư tỷ và Kim lão sư, mới biết người đứng đằng xa kia cũng là một sư huynh.

Xe cáng bệnh nhi xuống Cứu Hộ Xa, nhóm La Cảnh Minh hộ tống lên khu nội trú.

Lãnh đạo đi rồi, Kim bác sĩ hô hào mọi người: "Đi, đi ăn bữa ngon."

Mệt mỏi gần hai ngày, khao bản thân một chút là hoàn toàn xứng đáng.

Đâu có ngờ, lãnh đạo viện đến rồi. Trưởng khoa Dương thay mặt Ngô viện trưởng nhiệt liệt chào mừng họ khải hoàn trở về, ân cần tỉ mỉ nói: "Đã để lại cơm trưa cho các vị, mau qua đây ăn."

Mặt nhóm Kim bác sĩ xệ xuống, một mặt trong lòng cực kỳ không tình nguyện, một mặt lại chỉ có thể cảm ơn rối rít đi theo trưởng khoa Dương đến tòa nhà hành chính.

Đề xuất Huyền Huyễn: Xuyên Thành Thế Thân Rồi Phi Thăng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện