Đáng thương nhất phải kể đến bác sĩ Chu, quá trẻ người non dạ, bận rộn cả đêm đến sáng lại bị các lãnh đạo ghẻ lạnh, đứng ở cuối đám đông biến thành không khí.
Bác sĩ tuyến đầu thâm niên thấp chạy vặt là như vậy rồi, gặp phải lãnh đạo không tốt đừng nói có cơ hội ngóc đầu lên hay không, là có chút công lao đều bị lãnh đạo cướp mất. Nàng dâu nuôi thành mẹ chồng cũng áp dụng cho ngành bác sĩ.
Bác sĩ Chu cúi đầu, lẳng lặng lật xem ghi chép tự học thao tác của đại lão tối qua.
Tạ Uyển Oánh cùng ở trên Cứu Hộ Xa giúp đỡ nhìn thấy dáng vẻ của bác sĩ Chu, nhíu nhíu mày.
Thay thế Khâu Thụy Vân cả đêm không ngủ hộ tống bệnh nhi, Hà Quang Hữu dặn dò cô nói: "Mặt em bị thương rồi, đi ngồi xe buýt trung chuyển, cùng Nhiếp lão sư qua đó."
Nhận lệnh của tiền bối, Tạ Uyển Oánh nhảy xuống Cứu Hộ Xa. Trên xe quả thực không nhét nổi quá nhiều người. Cán bộ thôn phải đưa ông ngoại đứa bé qua, phải cùng đứa bé đến Quốc Hiệp, là không thể nhét thêm người nữa.
Nhiếp Gia Mẫn xuống Cứu Hộ Xa trước một bước.
Viện trưởng Huyện Y Viện và những người đang đợi cuối cùng cũng đợi được anh xuống xe, tay viện trưởng lại đưa ra trước mặt anh nhiệt tình mời mọc: "Nhiếp lão sư, tối qua cùng chủ nhiệm Tề ngoại khoa chúng tôi dẫn dắt mọi người hoàn thành một ca phẫu thuật độ khó cao, ngài vất vả rồi, đến văn phòng tôi nghỉ ngơi một lát rồi hãy đi."
Hy vọng chuyên gia ở lại Huyện Y Viện thêm nửa ngày chỉ đạo, viện trưởng Huyện Y Viện trong lòng tính toán như vậy.
Thế nhưng, chủ nhiệm Tề là nhân vật nào? Tối qua họ đưa bệnh nhân đến đây cho đến khi phẫu thuật hoàn thành, đến sáng nay đi buồng thăm bệnh nhi, chỉ có bác sĩ Chu đi cùng. Ánh mắt trầm tĩnh của Nhiếp Gia Mẫn lóe lên.
Nhận được ý của Nhiếp lão sư, Tạ Uyển Oánh nói với đối phương: "Nhiếp lão sư không biết chủ nhiệm Tề là vị nào, chưa từng gặp."
Là thì là, không là không. Thái độ của đại lão kỹ thuật bắt buộc phải cẩn trọng cầu thị.
Viện trưởng giật mình kinh hãi, quay đầu tìm người hỏi chuyện: "Trưởng khoa Trương, anh nói xem, anh nói tối qua anh gọi điện thoại thông báo cho chủ nhiệm Tề chuyên gia đến viện ta chỉ đạo rồi mà."
Hóa ra tối qua Đào Trí Kiệt liên hệ được người là trưởng khoa Trương phòng nhân sự Huyện Y Viện. Trưởng khoa Trương giải thích: "Tôi có thông báo cho chủ nhiệm Tề, cũng đã thông điện thoại với bác sĩ Chu."
Phòng nhân sự thì biết cái quái gì, bác sĩ Chu trẻ người non dạ cũng không hiểu chuyện, cái tên Nhiếp Gia Mẫn này cậu ta hoàn toàn chưa từng nghe nói qua, không tin là một đại lão. Bác sĩ Quốc Hiệp cũng phân đẳng cấp. Không phải chuyên gia thì không phải chuyên gia, hắn dựa vào đâu mà chạy đến giúp một bác sĩ nhiệt huyết gánh rủi ro. Đợi phẫu thuật làm xong rồi hãy đến cũng không muộn, dù sao là chuyên gia cũng cần nể mặt hắn - chủ nhiệm này.
Bây giờ lúng túng ở chỗ chuyên gia này nói là vừa từ nước ngoài về, một chút cũng không hiểu nhân tình thế thái trong nước, ở đó bày ra bộ mặt nghiêm túc với hắn. Lông mày chủ nhiệm Tề nhíu lại thành một cục, đành phải hắng giọng hai tiếng nói: "Viện trưởng, tối qua tôi đã chỉ đạo qua điện thoại cho bác sĩ Chu phối hợp với chuyên gia phẫu thuật. Hơn nữa bác sĩ Chu là người tôi một tay bồi dưỡng, tôi tin tưởng cậu ấy mới làm như vậy."
Bác sĩ Chu ngẩn người, là không ngờ vào giờ phút này chủ nhiệm đột nhiên nhớ tới cậu ta rồi, đáp: "Chủ nhiệm Tề ông ấy từng nói ông ấy sẽ đến, nhưng sau đó nói ông ấy không rảnh..."
"Anh không rảnh đến à." Viện trưởng có chút đăm chiêu đối với chủ nhiệm Tề rồi.
"Kỹ thuật của bác sĩ Chu người trong khoa chúng tôi đều tin tưởng." Chủ nhiệm Tề nhấn mạnh, bản thân và nhân viên khác trong khoa đều có công lao.
Chủ nhiệm nói như vậy, cậu ta nếu dám phản bác nửa câu e là phải làm kẻ thù với cả khoa rồi. Đầu bác sĩ Chu gục xuống, thôi bỏ đi bỏ đi.
Tạ Uyển Oánh linh cơ khẽ động, nói: "Nhiếp lão sư cảm thấy bác sĩ bệnh viện các vị rất có y đức nhân tâm, sáng sớm đã đến thăm bệnh nhi sau phẫu thuật hết cả rồi."
Đề xuất Ngược Tâm: Ta Bán Mạng Nối Thọ, Kẻ Mua Lại Là Kẻ Thù Giết Chồng