Sức lực Đại Huy rất lớn, vùng vẫy một cái suýt nữa thì thoát được.
Khương Minh Châu cuống lên vứt bữa sáng lên bàn, lao ra ngoài giúp đỡ.
"Khương sư tỷ!" Tạ Uyển Oánh bị dọa sợ, chạy theo ra ngoài.
Văn Quý tìm quanh chốt bảo vệ, thấy có sợi dây thừng bèn chộp lấy.
Người qua đường nghe nói bắt tội phạm, nhao nhao chạy tới giúp một tay. Mấy người cùng nhau đè Đại Huy xuống, dùng dây thừng Văn Quý mang tới trói tay trói chân hắn lại khiến hắn không thể cử động, đợi cảnh sát tới xử lý.
"Hắn sao có thể đánh em ra nông nỗi này." Bắt được tội phạm rồi, Khương Minh Châu chạy về kiểm tra kỹ khuôn mặt Tạ Uyển Oánh, không nỡ nhìn, đau lòng nói.
"Không sao đâu sư tỷ." Ngón tay Tạ Uyển Oánh định sờ sờ khóe miệng thăm dò mức độ bị thương của khuôn mặt.
"Em đừng sờ, chị đi tìm chút thuốc sát trùng cho em, em ngồi đây cho chị." Khương Minh Châu bảo tay cô đừng đụng lung tung vào vết thương, vội vội vàng vàng đi đến Cấp Cứu Thất tìm thuốc.
Bị sư tỷ gọi lại không được cử động, Tạ Uyển Oánh ngồi xuống ghế trong chốt bảo vệ.
Bên ngoài bảo vệ và Văn Quý trông coi Đại Huy.
Phái Xuất Sở (Đồn công an) trong khu vực cách bệnh viện rất gần, nhận được điện thoại báo án, chưa đầy vài phút cảnh sát đã tới. Người tại hiện trường báo cáo với cảnh sát tình hình thế nào.
"Đánh bác sĩ?"
"Đúng vậy."
Cảnh sát hỏi Đại Huy: "Anh làm sao thế hả? Tại sao đánh bác sĩ?"
Đại Huy thở hồng hộc nói: "Con trai tôi bị cô ta hại."
"Con trai anh đang ở đâu?" Người này nói bác sĩ hại con trai mình, cũng phải xem người bị thương ở đâu, cảnh sát hỏi.
"Ở Cấp Cứu Thất."
Khương Minh Châu cầm thuốc quay lại nghe thấy lời này, tức giận nói: "Bác sĩ chúng tôi mới không làm chuyện thương thiên hại lý như vậy, đồng chí, muốn giết người chúng tôi làm bác sĩ làm gì. Các anh bắt hắn về thẩm vấn cho rõ ràng đi."
"Có người khác biết chuyện gì xảy ra không?" Cảnh sát hỏi quần chúng xung quanh.
"Cháu biết, chú ơi." Văn Quý giơ tay nói, "Bọn họ tối qua cướp Cứu Hộ Xa của em gái cháu, muốn em gái cháu chết. Con trai ông ta chỉ bị trầy xước tay chân chút xíu, chắc chắn là vợ ông ta xúi ông ta đánh người. Vợ ông ta làm ngã con trai ông ta sợ ông ta giận, cho nên cứ xúi ông ta đánh người khác, muốn đánh cháu, muốn đánh bà nội cháu, bây giờ xúi ông ta đánh bác sĩ."
Thực ra đáng đánh nhất là mụ vợ Đại Huy chuyên châm ngòi thổi gió, Văn Quý biết, cho nên nắm đấm của cậu vẫn chưa buông xuống.
Tất cả mọi người nghe hiểu chuyện gì xảy ra rồi.
Cảnh sát hỏi nghi phạm: "Vợ anh đâu?"
Nghe xong lời Văn Quý, Đại Huy ngớ người: Là tình huống gì? Ai làm ngã con trai bảo bối của hắn?
Xem ra gã đàn ông này bị vợ mình xoay như chong chóng rồi. Cảnh sát nghĩ nghĩ, tìm hết cả nhà này đưa về đồn thẩm vấn trước đã.
"Đồng chí, các anh nhất định không được thả loại tội phạm gây thương tích này ra tùy tiện." Khương Minh Châu nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại với cảnh sát.
"Biết rồi, biết rồi." Cảnh sát tỏ vẻ đã nhận được lời, trịnh trọng đảm bảo.
Cầm thuốc vào chốt bảo vệ, Khương Minh Châu nói với Tạ Uyển Oánh: "Nào, chị bôi chút thuốc cho em."
Mặt hơi sưng rồi, tốt nhất là chườm đá. Nghe nói cần đá lạnh, Văn Quý chạy đi tìm đá lạnh rồi. Bảo vệ giúp lấy một cái khăn mặt, nhìn thấy khuôn mặt sưng của Tạ Uyển Oánh cũng thở dài, nói: "Tôi đến đây năm năm rồi, thấy nhiều rồi, giống như cô không khóc thế này là hiếm đấy."
Trong bệnh viện xảy ra tranh chấp và sự kiện gây thương tích khá thường gặp, nếu không sẽ không có bảo vệ trực 24/24 ở bệnh viện rồi. Dễ xảy ra tranh chấp nhất là Cấp Cứu Thất, quanh năm suốt tháng, vài ngày lại có một lần có người gây sự. Có khi là người nhà bạn bè bệnh nhân cãi nhau, có khi là bệnh nhân say rượu làm loạn, có khi không biết có phải bệnh tâm thần không, đến Cấp Cứu Thất gặp người là đánh. Lập hội đến gây rối nhân viên y tế bệnh viện cũng có.
Đề xuất Huyền Huyễn: Toàn Trí Độc Giả