Ánh mắt của bác sĩ Chu Tạ Uyển Oánh hiểu rõ, cô muốn nói là: "Văn Quý, chị giải thích cho em nghe."
Văn Quý gật đầu, nghe chị bác sĩ nói.
"Tỳ tạng là cơ quan quan trọng của con người, nhưng mà, dù có cắt bỏ nó đi, cũng không có nghĩa là không có nó thì bệnh nhân không sống được. Rất nhiều bệnh nhân vì lý do bảo toàn tính mạng đành phải cắt bỏ nó. Bởi vì tỳ tạng là cơ quan chứa máu, một khi đại xuất huyết có thể sẽ không cầm được máu, cho nên đến lúc đó không thể chỉ xem có giữ được tỳ tạng hay không, mà phải ưu tiên giữ mạng sống trước."
"Nhưng nếu vậy, em gái em mới có hai tuổi, sau này liệu có..."
"Bác sĩ Chu vừa nói với em như vậy, là nói đến tình huống xấu nhất. Thực ra phẫu thuật tỳ tạng có vài phương thức, ngoài việc cắt bỏ toàn bộ tỳ tạng, bác sĩ sẽ xem tình hình bệnh nhân để chọn chỉ cắt bỏ một phần tỳ tạng, hoặc áp dụng Tự Thể Tỳ Tổ Chức Di Thực Thuật để bảo lưu chức năng của mô tỳ. Cuối cùng chọn phương thức phẫu thuật nào, phải đợi bác sĩ lúc phẫu thuật kiểm tra rõ ràng tình trạng tổn thương tỳ tạng của bệnh nhân mới quyết định được. Nhưng em yên tâm, chúng tôi là bác sĩ, chắc chắn sẽ cân nhắc toàn diện tổng hợp cho em gái em trên góc độ khoa học. Em là một người anh tốt, em cũng từng đi học, em chọn đuổi theo xe bác sĩ, chị tin em sẽ suy nghĩ lý trí về vấn đề của em gái em." Tạ Uyển Oánh từ từ nói chuyện với cậu bé, không nhanh không chậm, trong lời nói tràn đầy sự tin tưởng dịu dàng đối với người nhà.
Những người khác đứng bên cạnh nghe giọng nói nhu hòa của cô, cảm xúc gì cũng tan biến hết.
Bác sĩ Chu nghe xong cũng phục, quả thực những lời này của cô hay hơn hẳn kiểu rập khuôn máy móc vừa rồi của anh ta.
Đạo lý chị bác sĩ nói Văn Quý đều hiểu hết, vẻ mặt mười lăm tuổi lộ ra sự ngưng trọng của người trưởng thành. Con nhà nghèo sớm biết lo liệu việc nhà. Chị bác sĩ phải hiểu cậu bé đến mức nào mới nói ra câu cậu chủ động chọn đuổi theo xe bác sĩ. Câu nói này chạm đến tình cảm chôn sâu trong đáy lòng cậu, khiến cậu đối diện với trái tim mình. Gật đầu, Văn Quý nói: "Bác sĩ, chỉ cần giữ được mạng sống cho em gái em, dù nó không có tỳ tạng miễn là còn sống, dù nó bất hạnh..."
Ít nhất cậu và bà nội đều đã cố gắng hết sức, bác sĩ đã cố gắng hết sức, sẽ không có gì hối tiếc.
Đúng là một đứa trẻ vững vàng đáng tin cậy. Cán bộ thôn vỗ vỗ lên vai cậu: "Đừng lo, bác sĩ bệnh viện lớn ở đây, sẽ không có việc gì đâu."
Văn Quý ngẩng đầu hỏi lại chị bác sĩ: "Em còn có thể làm gì nữa không, xin hãy nói cho em biết."
"Ở đây đợi. Người nhà đợi bên ngoài phòng phẫu thuật có thể để bệnh nhân biết rằng, trên thế giới này có người đang đợi cô bé về nhà." Tạ Uyển Oánh nói.
Giọng nói bình tĩnh của chị khiến cậu đỏ hoe mắt, tách, rơi nước mắt, Văn Quý gật đầu lia lịa: Cậu sẽ đợi ở đây, thay mặt mẹ, cha và bà nội đợi em gái trở về.
Cán bộ thôn giúp gia đình họ đặt bút ký tên lên Thuật Tiền Đồng Ý Thư.
Tạ Uyển Oánh cùng bác sĩ Chu vội vã trở lại phòng mổ.
Phòng mổ của Huyện Y Viện so với Quốc Hiệp chắc chắn kém hơn nhiều, là phòng mổ truyền thống cũ kỹ không phải phòng sạch, đặc điểm là có cửa sổ để thông gió, trước và sau khi phẫu thuật đóng chặt cửa sổ dùng thuốc và tia cực tím khử trùng, khi phẫu thuật cũng đóng chặt cửa sổ. Ban ngày phẫu thuật thậm chí có thể nhờ ánh sáng ngoài trời.
Môi trường kém, không sao cả, làm phẫu thuật quan trọng nhất là kỹ thuật của bác sĩ. Nhớ lại lúc đầu Tào sư huynh cũng ở trong phòng mổ như thế này giúp bệnh nhân ở quê cô làm đại phẫu thuật cấp cứu. Tạ Uyển Oánh cảm thấy rất tự tin, cùng bác sĩ Chu đi rửa tay (Sát Thủ).
Do bác sĩ gây mê của Huyện Y Viện không có nhiều kinh nghiệm gây mê toàn thân (Toàn Ma) cho trẻ sơ sinh, Nhiếp Gia Mẫn không yên tâm, ở trong phòng mổ nhìn bác sĩ gây mê đặt nội khí quản và dùng thuốc cho đứa bé trước. Quay đầu thấy hai người họ đi vào, Nhiếp Gia Mẫn thúc giục: "Nhanh lên."
Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)