Đến cấp ba liên quan đến Tỳ Môn Phá Liệt và cấp bốn nghiêm trọng nhất là tỳ bị dập nát nghiêm trọng, cần phải cân nhắc đến việc cắt bỏ toàn bộ tỳ tạng.
Lý do bác sĩ Chu kinh ngạc như vậy nằm ở chỗ, khi bệnh nhi này đến Huyện Y Viện anh ta đã nói rõ trước rồi, ngoại khoa ở đây không đủ điều kiện phẫu thuật cho trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, không có bác sĩ nào làm được.
"Chỉ có thể chuyển lên bệnh viện tuyến trên thôi." Bác sĩ Chu vội vội vàng vàng nói với nhóm Tạ Uyển Oánh và Nhiếp Gia Mẫn, sai y tá gọi điện thoại liên hệ bệnh viện trong thành phố gần nhất có thể tiếp nhận bệnh nhi.
Thấy tiền bối bác sĩ Chu có lẽ chưa hiểu ý của Nhiếp lão sư, Tạ Uyển Oánh giúp thầy bổ sung giải thích: "Bác sĩ Chu, không chuyển đến bệnh viện thành phố. Ý của Nhiếp lão sư là, bệnh nhi bắt buộc phải làm phẫu thuật tại phòng mổ ở đây, bởi vì thời gian không kịp để chuyển lên bệnh viện thành phố đâu."
Bác sĩ Chu đứng ngồi không yên, gấp đến độ nhảy dựng lên, nói với cô: "Cô không phải không biết, lúc trước tôi chẳng phải đã nói với cô rồi sao? Không ai làm được. Truyền dịch truyền máu cho bệnh nhi trước đi, truyền nhiều một chút, cố gắng giữ mạng cho nó rồi đưa đến bệnh viện thành phố, ở đó có bác sĩ phẫu thuật cho nó. Đi xe khoảng hai tiếng đồng hồ là đến nơi rồi."
"Hai tiếng đồng hồ là quá muộn, em bé bị Tỳ Môn Phá Liệt, toàn bộ đang đại xuất huyết." Tạ Uyển Oánh nói.
Lời này của cô thu hút sự chú ý của Nhiếp Gia Mẫn. Quay đầu lại, trong mắt Nhiếp Gia Mẫn nhìn cô lướt qua một tia sáng: Nghĩ vừa rồi bác sĩ B Siêu kia chỉ báo cáo một câu đơn giản thôi, sao cô nghe ra được là Tỳ Môn Phá Liệt, trừ phi cũng giống như anh, tự mình xem hiểu hình ảnh B Siêu rồi.
"Không đâu không đâu." Bác sĩ Chu kiên trì chủ trương của mình, nhìn ra được anh ta rất sợ bệnh nhi chết trên bàn mổ ở đây, bày tỏ sự không hài lòng kịch liệt với Tạ Uyển Oánh, "Tôi thấy cô chỉ là sinh viên, chưa gặp qua bệnh nhân như thế này. Tôi gặp nhiều bệnh nhân tương tự rồi. Nặng hơn nó cũng có, đều có thể an toàn đưa đến thành phố làm phẫu thuật."
"Nặng hơn em bé này là nặng bao nhiêu. Có tình trạng như em bé này mà không tiến hành Phúc Bộ Tham Tra cầm máu càng sớm càng tốt, thì lượng máu mất đi sẽ là không thể tưởng tượng nổi, đây là trẻ sơ sinh đấy."
Bác sĩ Chu nghe xong lời này kinh ngạc vạn phần: "Cô lấy kết luận này ở đâu ra?"
"Tỳ Môn Phá Liệt, Tỳ Động Mạch Tỳ Tĩnh Mạch vỡ, anh gõ chẩn đoán vùng bụng em bé xem, có Di Động Tính Trọc Âm rồi." Tạ Uyển Oánh nói.
Nếu bụng có Di Động Tính Trọc Âm, người lớn là tiệm cận 1000ml dịch ổ bụng trở lên không sai, trẻ sơ sinh chắc chắn tình trạng càng tệ hơn. Bác sĩ Chu cứng họng: "Cái này..." Nghĩ cô liệt kê số liệu ra, anh ta muốn phản bác thì cũng phải đưa ra số liệu liên quan tương ứng chứ.
Có người bật cười thành tiếng.
Bác sĩ Chu quay đầu, thấy vị chuyên gia ít nói Nhiếp lão sư đang cười.
Có những người mồm mép lém lỉnh là ngụy biện, có những người nói năng đâu ra đấy là thực lực. Tiếng cười không kìm được trong cổ họng Nhiếp Gia Mẫn là vì thấy cô là một người thẳng thắn như vậy mà lại có tài hùng biện, không nghi ngờ gì nữa chính là vế sau, nghe xong khiến người ta không kìm lòng được mà mỉm cười từ tận đáy lòng.
Nghe thấy thầy cười, Tạ Uyển Oánh tạm thời không nói tiếp nữa, nghĩ lại hình như mình nói hơi nhiều, múa rìu qua mắt thợ trước mặt thầy rồi.
Học trò không nói nữa, Nhiếp Gia Mẫn tranh thủ thời gian nói: "Tiến hành Phúc Khang Xuyên Thích Thuật, xác định chẩn đoán thì đưa vào phòng mổ."
"Nhưng, nhưng mà chủ đao..." Bác sĩ Chu đối diện với chuyên gia thủ đô, chớp mắt liên tục: Đại lão chuyên gia, cầu xin anh đừng làm khó chúng tôi nữa, dù các anh là người của Quốc Hiệp cũng không thể làm bừa. Không có người làm thì không thể lùa họ lên bàn mổ được.
Nhiếp lão sư khiêm tốn, nhưng bác sĩ Chu này lại không nghe ra.
Đề xuất Trọng Sinh: Ta Đại Sát Tứ Phương Tại Tiệc Ăn Mừng Đỗ Đạt Thanh Bắc