Người ngồi phía trước nghe thấy hai người này nhỏ giọng tranh luận, điều duy nhất có thể khẳng định là: Tạ Uyển Oánh và vị giáo sư Tây mới đến có thể giao lưu trôi chảy hay không, có lẽ sẽ trở thành điểm mấu chốt của cả xe người.
Cô có thể không?
Với trình độ của một thực tập sinh mới ra đời không lâu như cô mà giao tiếp với một giáo sư Tây?
Đới Nam Huy và Cảnh Lăng Phi ngồi ở hàng ghế sau đang ngó nghiêng, trong lòng nghĩ đổi lại là mình lên thì có được không.
Tay Phạm Vân Vân thấp thỏm túm chặt lấy áo trước ngực: Tạ sư tỷ cố lên nhé.
"Hai người họ rốt cuộc sẽ nói chuyện gì?" Giống như đang xem phim phá án có chút căng thẳng, Diêu Khiết hỏi những người khác.
"Rất nhỏ, tôi không nghe thấy." Kim bác sĩ thú nhận, chỉ có thể dựa vào biểu cảm nói chuyện của hai người để phán đoán.
Người phía sau đều đang nhìn về phía trước.
Mọi người có thể nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt hờ hững của Nhiếp Gia Mẫn. Rõ ràng anh ta là người có tính cách thực sự không thích nói chuyện, thường xuyên là tay trái chống cằm, ánh mắt hơi rũ xuống, với tư thái cao ngạo nghe người khác nói chuyện như có như không.
Lãnh đạo thuộc phái kỹ thuật trầm mặc là khó đối phó nhất. Nếu người bên dưới nói chuyện không thể đưa ra một số ý kiến kích thích dây thần kinh hưng phấn của lãnh đạo, từng phút từng giây sẽ bị lãnh đạo ném cho cái trợn mắt trắng dã.
Một đám người bất an thay cho Tạ Uyển Oánh, xem cô có thể đối phó thế nào.
Đào sư huynh đã nói Nhiếp giáo sư rất có thực lực, Tạ Uyển Oánh tôn trọng giáo sư, lấy ra một cuốn sổ tay đặt trên đầu gối, chuẩn bị ghi chép từng chữ lãnh đạo nói bất cứ lúc nào, cây bút bi trong tay vì thế đã làm xong tư thế viết.
Thầy giáo mới đến liệu có rất hà khắc không? Có khó giao tiếp hơn nữa thì có khó bằng hồi cô mới đến Ngoại tổng quát 2 gặp một đám thầy cô mặt lạnh lùng không? Hiển nhiên, với thầy cô chỉ cần là giao tiếp chân thành về mặt kỹ thuật, sẽ không nói đến chuyện thầy cô cố ý làm khó học sinh. Tạ Uyển Oánh luôn quán triệt quan niệm mà mình từng nói với Ngô viện trưởng: Thầy cô thực sự trâu bò về kỹ thuật thì sẽ không có vấn đề về y đức.
Hắng giọng một cái, theo lời Đào sư huynh dặn dò trước khi đi, cô giới thiệu tình hình của mình với thầy giáo mới đến: "Em là thực tập sinh ngoại khoa khóa 96, vừa bước vào thực tập lâm sàng khoảng bốn tháng. Đã từng ở khoa Ngoại tổng quát, hiện tại đang ở khoa Ngoại gan mật."
Nhiếp Gia Mẫn nghiêng đầu, nghe thử trình độ khẩu ngữ tiếng Anh của cô trước. Vừa nghe là biết rất rõ ràng, cái này của cô thuộc về trình độ học sinh trong nước, do chưa từng ra nước ngoài giao lưu, nói tiếng Anh có thói quen cắn văn nhả chữ. Tự mình nói thì có thể chuẩn bị khá trôi chảy, bị người ta hỏi thì trả lời e là phải ngắc ngứ một chút.
Học sinh thực sự sống và học tập ở nước ngoài, quen giao lưu với người bản địa nước ngoài sẽ nói khá khẩu ngữ hóa. Giống như người trong nước dùng tiếng phổ thông giao lưu vậy, khi nói thỉnh thoảng lược bỏ chủ ngữ trợ từ các loại, đủ loại phương ngữ xuất hiện. Như vậy không nghi ngờ gì có thể dễ dàng kéo gần quan hệ với thầy cô nước ngoài. Bây giờ cô không có ưu thế này, nhưng, điều này không có nghĩa là cô hoàn toàn không được.
Phải biết rằng du học sinh mới ra nước ngoài cũng gần giống như cô, những học sinh này đến nước ngoài, thầy cô có thể rất nhanh phân loại họ thành hai loại người. Một loại là cắn chữ văn vẻ lắp ba lắp bắp tiếng Anh, trình độ diễn đạt logic cũng kém, loại này thầy cô biết thuộc về học sinh trình độ thấp rồi. Một loại khác có lẽ tiếng Anh nói không đủ bản địa hóa, nhưng lại có thần thái và khí chất bản thân cộng điểm, sẽ khiến người nghe bỏ qua những tì vết về khẩu ngữ mà chuyển sự chú ý tập trung vào con người. Loại sau thuộc về người có tiềm năng làm tinh anh ở nước ngoài.
Một người luôn có ưu điểm và khuyết điểm, làm thế nào để nhào nặn khuyết điểm vào trong năng lực tổng hợp của bản thân để nâng cao lên, là chỗ mị lực của cá nhân.
Hiển nhiên, cô thuộc về loại người sau.
Đề xuất Trọng Sinh: Thanh Mai Vò Lưu Tô, Phượng Quan Phủ Bạch Cốt