"Đúng rồi, bệnh viện muốn đi nghĩa chẩn ở bên quê em."
Mấy người nghe thấy tiếng kêu này quay đầu lại, thấy là Phạm Vân Vân đang nói.
"Nhà em ở đâu?" La Yến Phân hỏi gà mờ.
"Ở Bát Trang ạ." Phạm Vân Vân nói, "Ngồi xe từ bến xe khách thủ đô ở đây mất hơn ba tiếng đồng hồ, cần phải chuyển xe ở huyện thành. Hồi đó em học cấp ba ở huyện thành mới thi đỗ vào Quốc Hiệp."
"Em là người nông thôn?"
"Vâng."
"Không dễ dàng gì nha." Tay La Yến Phân đặt lên vai Phạm Vân Vân, trong giọng nói mang theo vài phần tán thưởng. Con cái nhà nông muốn thi đỗ Quốc Hiệp, cái khó có thể tưởng tượng được.
"Em từ nông thôn đến, tiếng Anh không tốt lắm, một đường đuổi theo người ta." Phạm Vân Vân xấu hổ nói. Con cái nông thôn dù có thi đỗ đại học, nền tảng so với con cái thành phố vẫn cứ là mỏng manh hơn.
"Cuối tuần nếu em muốn về nhà, có thể đi ké xe nghĩa chẩn của bệnh viện cùng về, thuận tiện giúp bà con cô bác quê em đo huyết áp." La Yến Phân nói đùa.
Phạm Vân Vân coi lời này của cô ấy là thật nói: "Em có thể giúp đỡ ạ. Có lúc cuối tuần em cũng về nhà."
"Bát Trang." Ngô Lệ Tuyền đang nằm trên giường phát ra âm thanh.
Ân Phụng Xuân và Tạ Uyển Oánh lập tức sáp lại đầu giường hỏi: "Em tỉnh rồi à?"
Ngô Lệ Tuyền mở mắt ra, nói: "Tớ không sao." Nói rồi, cô nhìn về phía bạn hỏi: "Oánh Oánh, cậu phải đi công tác sao?"
"Không rõ nữa, thầy chưa nói." Tạ Uyển Oánh đáp.
"Nếu cậu đi ra ngoài, trên đường cẩn thận chút." Ngô Lệ Tuyền nói.
Nghe thấy lời này của bạn nối khố, Tạ Uyển Oánh muốn cười, ngồi xuống nói: "Cậu bảo trọng tốt thân thể của mình trước đi. Những cái khác không cần cậu lo lắng."
"Tớ qua mấy ngày nữa chắc có thể xuất viện rồi. Giường bệnh của bệnh viện không cho người ta ở lâu đâu." Ngô Lệ Tuyền rất thoải mái nói với bạn, để bạn không cần lo lắng cho mình.
Xem ra tinh thần bạn không tệ, tảng đá lớn trong lòng Tạ Uyển Oánh hạ xuống.
Ân Phụng Xuân đứng đối diện, từ trong túi áo blouse trắng móc ra ống nghe (thính chẩn khí).
Tầm mắt Ngô Lệ Tuyền dường như "cảnh giác" chăm chú nhìn vào cái đầu nghe của ống nghe trong tay anh.
"Sao thế? Sợ tôi nghe thấy tiếng tim đập của em à?" Ân Phụng Xuân có chút lĩnh ngộ đối với ánh mắt của cô, khóe miệng nhếch lên nhàn nhạt, "Bạn em ở đây, để cô ấy nói cho em biết. Bác sĩ không phải nghe tiếng tim đập."
"Không phải nghe tiếng tim đập sao?" Ngô Lệ Tuyền không phải dân học y, hỏi bạn.
"Nói cụ thể gọi là nghe nhịp tim (tâm suất) và tiếng tim (tâm âm)." Tạ Uyển Oánh không phủ nhận thuật ngữ chuyên môn Ân Phụng Xuân muốn nói, bảo, "Tiếng tim đập theo cách nói thông tục đại khái có thể tương ứng với nhịp tim. Bác sĩ nghe chẩn là phải làm ghi chép số liệu, không phải nghe loạn. Hơn nữa, không chỉ nghe hoạt động của tim, còn phải nghe hoạt động của phổi."
Đeo tai nghe của ống nghe lên, Ân Phụng Xuân đặt đầu nghe cách lớp áo của cô lên vị trí đường trung đòn trước ngực, dặn dò cô: "Hít vào, hít sâu."
Nghe giọng nói của anh, Ngô Lệ Tuyền hít vào một hơi rồi lại thở ra, quả nhiên đầu nghe của anh đặt trên ngực cô làm cô có chút tim đập chân run.
Do buổi chiều phải tiếp tục đi làm, Tạ Uyển Oánh không kiêng dè nữa, mở hộp cơm vừa ăn vừa ở cùng bạn thêm một lát, dù sao cũng rất thân với bạn nối khố. Dùng thìa nhựa xúc cơm, lại nhìn người ta nghe chẩn cho bạn nối khố của mình. Nếu nhìn theo ánh mắt người ngoài cuộc của bác sĩ, thời gian nghe chẩn này hình như hơi dài, người không biết chuyện có thể tưởng bạn nối khố của cô mắc bệnh tim phổi gì đó.
Hít hít khí bình ổn nhịp tim của mình, Ngô Lệ Tuyền hỏi bạn: "Tào bác sĩ từng nghe cho cậu chưa?"
"Tào sư huynh ạ?" Tạ Uyển Oánh hồi tưởng lại tình trạng lần trước Tào sư huynh nghe chẩn cho cô. Có thể lúc đó tinh thần cô hơi căng thẳng, không ý thức được thời gian bao lâu. Có điều biểu cảm suy tư lúc nghe chẩn của Tào sư huynh rất nghiêm túc, khiến cô khâm phục thái độ chuyên nghiệp của anh.
Đề xuất Trọng Sinh: Mặc Kệ Đàn Con Bạc Nghĩa