Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 855: Thăm Bạn Nối Khố

Bệnh tình Ngô Lệ Tuyền chuyển biến tốt, sáng nay đã từ ICU chuyển sang phòng bệnh thường của khoa Ngoại tiết niệu.

Nhận được tin, buổi trưa Tạ Uyển Oánh tranh thủ đi thăm bạn.

Phạm Vân Vân đi theo sau lưng cô, hỏi: "Bạn của sư tỷ bị bệnh gì vậy ạ?"

Đối với câu hỏi này Tạ Uyển Oánh khó trả lời, toàn bộ sự cố nhìn từ góc độ bệnh viện là càng ít người biết càng tốt. Sự việc xảy ra vào tuần trước, tuần này Phạm Vân Vân mới đến bệnh viện đương nhiên không biết.

Đến khoa Ngoại tiết niệu gặp người quen rồi.

Từ xa nhìn thấy cô, La Yến Phân lao tới, dang hai tay ra cho cô một cái ôm thật lớn: "Tạ bác sĩ, tôi nhớ cô quá đi."

Tạ Uyển Oánh cũng vui vẻ, hỏi: "La bác sĩ chị về khoa Ngoại tiết niệu thực tập rồi sao?"

"Giáo viên hướng dẫn của tôi thiếu người cần giúp đỡ, gọi tôi về trước." La Yến Phân trả lời, phát hiện ra người đi theo sau lưng cô, "Học sinh của cô à?"

"Sư muội của tôi, là kiến tập sinh."

"Khóc rồi?" Là một tay lão luyện trên lâm sàng rồi, La Yến Phân có hỏa nhãn kim tinh đối với gà mờ mới đến, nhìn thấy vành mắt đỏ hoe của Phạm Vân Vân cười ha ha nói, "Để tôi đoán xem, có phải lúc đeo tháo găng tay bị mắng, hay là đeo găng tay vào rồi chạm lung tung khắp nơi, nếu không thì là đi theo y tá học tiêm bị bệnh nhân lườm nguýt."

Mặt Phạm Vân Vân đỏ lựng thành quả cà chua lớn, tiền bối quá lợi hại, đoán một cái trúng phóc. Cô bé là sáng nay lúc đeo găng tay vô khuẩn không rõ chạm vào đâu bị coi là ô nhiễm (nhiễm khuẩn), bị thầy mắng cho một trận không sai.

Làm một sinh viên ngoại khoa, sao có thể ngay cả khu vô khuẩn và khu ô nhiễm cũng không phân biệt được chứ?

"Mắng nhiều là tốt." La Yến Phân xua tay với người mới, chuyện này có gì đáng khóc. Chuyện thực sự khiến người ta phải khóc, ít nhất phải là loại chuyện Lý Khải An gặp phải, mới gọi là nghiêm trọng.

Phạm Vân Vân xấu hổ không chịu nổi, muốn tìm cái lỗ chui xuống đất.

"Bạn cô ở phòng bệnh đơn." Biết Tạ Uyển Oánh đến làm gì, La Yến Phân dẫn đường cho cô, vừa đi vừa nói, "Cô ấy và Ân bác sĩ đang yêu nhau đúng không?"

Chuyện yêu đương của bạn nối khố (phát tiểu) bây giờ là xa gần đều biết rồi. Tạ Uyển Oánh không biết trả lời thế nào, chuyện này bắt buộc hai người trong cuộc bọn họ tự mình công khai (quan tuyên).

"Ân bác sĩ một ngày phải đi xem cô ấy mấy lần đấy." La Yến Phân cười nói, không cần cô trả lời cả thế giới đều biết đáp án rồi.

Bước vào phòng bệnh của bạn nối khố, nhìn thấy bên trong bày biện hoa tươi và trái cây người khác gửi tặng.

"Hình như là người nhà của kẻ gây thương tích gửi đến." La Yến Phân ghé vào tai Tạ Uyển Oánh nói.

Ngô Lệ Tuyền đang ngủ, dù sao cũng là sau khi bị trọng thương, cơ thể khá yếu ớt.

Đi tới kéo chăn cho bạn, nhẹ tay nhẹ chân, tránh làm thức giấc bệnh nhân.

La Yến Phân thấy thế chuyển cho cô cái ghế, nói với cô: "Tôi đi lấy cơm giúp cô nhé."

"Cảm ơn chị, La bác sĩ." Tạ Uyển Oánh nói.

"Không có gì, cô với tôi khách sáo cái gì." La Yến Phân vỗ vai cô một cái rồi đi, thuận tiện mang đi luôn Phạm Vân Vân gà mờ một con.

Tạ Uyển Oánh đứng dậy kiểm tra thuốc bạn nối khố tiêm hôm nay, lại kiểm tra tình hình túi dẫn lưu.

Ngoài hành lang truyền đến tiếng nói chuyện.

"Vi giáo sư dạo này bận lắm, phải đi công tác họp hành, cậu đừng sắp xếp bệnh nhân cho ông ấy nữa. Có bệnh nhân cần tái khám, đăng ký số bên tôi." Là giọng của Ân Phụng Xuân.

Đi theo sau anh là đám Tiểu Lý bác sĩ, ghi chép xong việc anh dặn dò, thấy anh đi đến cửa phòng bệnh, thức thời đi hết.

Tạ Uyển Oánh xoay người, gật đầu với Ân Phụng Xuân đang bước vào phòng bệnh: "Ân bác sĩ."

Nhìn thấy cô, trong mắt Ân Phụng Xuân lộ ra một nét phức tạp, không biết tại sao luôn nhớ tới câu cô nói với anh lúc đầu: Tự anh là bác sĩ anh biết làm thế nào tốt nhất cho cô ấy.

Thật là, có ai lại nói như cô chứ. Nghe là biết người này không cảm nhận được thế nào là tình yêu.

Đề xuất Xuyên Không: Trọng Sinh Về Thập Niên 70 Làm Thần Y Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện