Bầu không khí trong phòng phẫu thuật hoảng loạn đến mức không thể hình dung vào khoảnh khắc đó.
Tay Dương chủ nhiệm nắm chặt lấy bộ đồ phẫu thuật màu xanh rêu trước ngực.
Đám đồng nghiệp ngoại khoa bị Dương chủ nhiệm đuổi ra ngoài cũng không đi xa, một đám người chen chúc trong văn phòng khoa gây mê, từng người đều rất lo lắng cho cô gái nhỏ đang nằm trên bàn mổ.
"Không rõ tình hình bên trong thế nào rồi?" Thường Gia Vĩ nhíu mày, hai tay khoanh trước ngực, thở dài.
Có người ở cửa thò đầu nhìn về phía xa, dường như ngửi thấy mùi không khí trong phòng phẫu thuật nói: "Chắc là đang rút dao rồi."
"Chắc chắn phải rút, không kéo dài được đâu."
"Cú rút này e là ngàn cân treo sợi tóc."
"Nếu thật sự xảy ra chuyện, Ân bác sĩ phải làm sao?"
Một đám người nhìn nhau, rất sợ Ân Phụng Xuân sẽ khóc lóc thảm thiết ngay tại chỗ.
Thường Gia Vĩ quay đầu nhìn bạn học cũ.
Phó Hân Hằng ngồi trên một chiếc ghế, tỏ ra ung dung điềm tĩnh khác biệt với những người khác.
"Người máy đúng là người máy." Các bác sĩ khác thấy bộ dạng này của anh, lắc đầu quay lưng lại với anh bàn tán.
"Cậu có vẻ không lo lắng lắm." Thường Gia Vĩ kéo chiếc ghế bên cạnh anh ngồi xuống, hỏi.
"Phẫu thuật thì tôi không lo lắng lắm." Phó Hân Hằng thừa nhận. Bởi vì Dương chủ nhiệm nói cao thủ đến rồi, người ta là lãnh đạo viện nói câu này khi ca phẫu thuật cấp cứu đang diễn ra trong phòng mổ, tuyệt đối không có khả năng nói đùa, cho nên anh đi cũng không sợ.
Thường Gia Vĩ nghe xong lời này rất nghi hoặc: Cậu ta không lo lắng nữa tại sao vẫn ở lại đây cùng những người khác chưa đi.
"Ý cậu là sau phẫu thuật cậu lo lắng cái gì?" Thường Gia Vĩ nghĩ, chẳng lẽ là lo lắng bệnh nhân sau phẫu thuật đột nhiên tim không ổn. Có khả năng này. Một số người bị thương làm phẫu thuật xong ngược lại xuất hiện nhồi máu cơ tim cấp tính.
Kẽo kẹt, cửa phòng phẫu thuật có người đi vào.
Có người thò đầu nhìn thấy người đến là ai, nói:
"Là người của Trọng Chứng Giám Hộ Thất (ICU) đến rồi."
"Đới chủ nhiệm dẫn Hạ Đông Hiền đến rồi."
Một số bác sĩ thạo tin thông báo cho nhau: "Nghe nói bệnh nhân này là Đới chủ nhiệm nhờ Đào bác sĩ giúp chữa trị. Nào ngờ bệnh nhân này quay đầu đâm cho người trong bệnh viện chúng ta một dao."
Thường Gia Vĩ và Phó Hân Hằng trao đổi ánh mắt: Xem ra là lãnh đạo viện gọi người của ICU xuống.
Nói như vậy, lãnh đạo viện ước chừng đã nắm được đầu đuôi câu chuyện này rồi.
Ca phẫu thuật trong phòng mổ tiếp tục tiến hành, hai người của ICU đợi ở hành lang bên ngoài.
Có một y tá từ bên trong đi ra, Đới Vinh Hồng kéo đối phương lại hỏi: "Tình hình bệnh nhân bên trong thế nào?"
"Phải đi lấy máu." Y tá trả lời bà câu này rồi chạy biến.
Tít tít, tít tít.
Trong phòng phẫu thuật truyền ra tiếng nhảy của các con số trên Giám Hộ Nghi. Ma Túy Sư (Bác sĩ gây mê) nhìn dao động sinh hiệu của bệnh nhân rốt cuộc không lớn, sống sờ sờ bị dọa toát một tầng mồ hôi lạnh.
Mồ hôi của Ngô viện trưởng rịn ra từ trán.
Ngón tay của ông thay thế con dao bịt lại trên miệng vết thương rồi.
"Hút máu trước, nhanh lên!"
Bị Tào Dũng bên cạnh thúc giục một tiếng, tay Tống Học Lâm động đậy, ống hút cắm vào trong phẫu trường hút máu điên cuồng. Không thể đợi đến khi phẫu trường hoàn toàn sạch sẽ mới ra tay được.
Mấy mạch máu thần kinh nửa ẩn nửa hiện trong biển máu nông sâu không đồng nhất.
"Ân bác sĩ!" Mấy người đồng thanh gọi Ân Phụng Xuân.
Ngón tay Phụng Xuân móc vào lỗ xỏ của Tâm Nhĩ Kiềm (kẹp tim) dùng sức đến mức sắp chảy máu, nín thở một hơi, hạ quyết tâm, hai mắt nhắm chuẩn vào trong khoang bụng cô ấy cắm một kẹp xuống.
Cạch, kẹp chặt mạch máu lớn đầu tiên.
"Thêm một cái nữa!"
Y tá dụng cụ lại đưa một cái kẹp cong lớn cho bác sĩ.
Một kẹp nữa tàn nhẫn cắm xuống, cảm giác tiếng tim đập của mình nhảy lên tận lỗ tai, đinh tai nhức óc. Ân Phụng Xuân cùng những người khác nhìn về phía Giám Hộ Nghi.
Đề xuất Xuyên Không: Công Tử Văn Nhã Là Giả Thôi