"Em ngồi xuống đi, từ từ nói kế hoạch của em xem nào." Đào Trí Kiệt xua tay, để tiểu sư muội ngồi xuống trình bày kỹ càng ý tưởng của mình.
Tạ Uyển Oánh ngồi đối diện với cậu bé, ánh mắt của đứa trẻ khiến cô cảm thấy chút áp lực, buộc cô phải có tinh thần trách nhiệm của một y sinh mà kiến nghị: "Tỷ lệ cổ trướng của cô ấy thuộc về Tâm Nguyên Tính tôi cho rằng khá cao. Hiện tại xem ra dùng phương thức xử lý Can Nguyên Tính hiệu quả không tốt, chi bằng thử hướng Tâm Nguyên Tính. Thêm nữa, nhịp tim cô ấy nhanh, tôi cảm giác cô ấy hẳn là có Tâm Phòng Rung (rung nhĩ), có rung nhĩ tức là có hình thành Huyết Xuyên (huyết khối). Nó và mạch máu gan ảnh hưởng lẫn nhau. Tệ nhất là, tôi cho rằng, nếu chúng ta bây giờ thả cô ấy xuất viện, cô ấy cuối cùng có thể chết vì Tâm Nguyên Tính chứ không phải Can Nguyên Tính, đó chắc chắn là trách nhiệm của y sinh chúng ta."
"Phán đoán cuối cùng của em dựa trên chứng cứ ở đâu?" Cung Tường Bân là người đầu tiên vội vàng chỉ vào cô chất vấn, "Nhìn vào Hung Phiến (phim chụp ngực) của cô ấy, nhìn vào Tâm Điện Đồ, đều bình thường."
"Chỉ có thể nói là tương đối có vẻ bình thường. Phổi bên trái của cô ấy có viêm nhiễm, bên phải lại không, điều này rất kỳ lạ. Theo lý mà nói, nếu là vấn đề về gan thì nên là viêm nhiễm bên phải chứ không phải bên trái." Nhắc đến vấn đề y học, Tạ Uyển Oánh trăm phần trăm cứ lý lẽ mà tranh biện, bất kể đối phương là thân phận gì.
"Chỉ có chứng cứ này thôi sao?" Hà Quang Hữu hỏi cô, cảm giác cô còn lời chưa nói hết.
Tạ Uyển Oánh tung ra một ca bệnh thực tế: "Phòng giải phẫu của Học viện Y khoa có một tiêu bản tim, theo Nhậm lão sư giới thiệu, là ca bệnh hiếm gặp. Sau khi tử vong, giải phẫu bệnh nhân phát hiện là bệnh nhân cổ trướng đột tử do Tâm Nguyên Tính, nhưng lâm sàng lại phán đoán là Can Nguyên Tính. Rất giống với tình trạng của cô ấy."
Lần này, trong văn phòng hoàn toàn yên tĩnh.
Bác sĩ phán đoán ca bệnh có chút giống quan tòa xử án, cũng cần có án lệ trong quá khứ làm tham khảo.
Đào Trí Kiệt "bộp" một tiếng, gấp bệnh lịch lại coi như đóng nắp quan tài định luận: "Cho cô ấy làm Tâm Tạng Siêu Âm. Cần thiết thì làm thêm Tâm Phổi CT. Tạm thời không sắp xếp cho bệnh nhân xuất viện."
Chị bác sĩ thật lợi hại.
Đôi mắt nhỏ của Dương Dương ngước nhìn Tạ Uyển Oánh, toàn thân chị bác sĩ lấp lánh hào quang, khiến cái đầu nhỏ của cậu nghĩ sao chị có thể lợi hại đến thế.
Cậu khóc không có tác dụng, quậy phá không có tác dụng, chị nói một hai câu là giải quyết xong hết.
Cung Tường Bân đẩy cậu bé ra khỏi văn phòng về phòng bệnh, cái đầu nhỏ của Dương Dương cứ đi một bước lại ngoái đầu ba lần hỏi chị: "Chị ơi, sau này em cũng làm bác sĩ được không?"
Có fan hâm mộ nhỏ tuổi sau này muốn gia nhập đội ngũ bác sĩ rồi. Cung Tường Bân xoa đầu cậu bé: "Muốn làm bác sĩ thì trước tiên phải học hành cho giỏi, học y khó và khổ lắm đấy."
"Em biết ạ." Dương Dương gật cái đầu nhỏ. Trẻ con cũng hiểu chuyện học hành thì đi theo một người thầy giỏi rất quan trọng, sau này mình học y nhất định phải đến theo chị bác sĩ này.
Đứa bé đi rồi, Đào Trí Kiệt nhớ tới một bệnh nhân khác, nói với Hà Quang Hữu: "Tiểu Tống mấy ngày nay sẽ rất bận, tôi bảo cậu ấy đi tra cứu tài liệu chuẩn bị cho ca phẫu thuật rồi. Cậu đã nói chuyện của giường 21 với y tá trưởng chưa?"
Lý Á Hi ngày đầu tiên nhập viện có vẻ bị dọa ngất, sau đó im hơi lặng tiếng không có hành động gì bất thường. Hà Quang Hữu nói: "Y tá trưởng biết tình hình ngày đầu tiên của cô ta xong đã bảo y tá lưu ý nhiều hơn đến vấn đề cảm xúc của cô ta rồi."
"Người nhà cô ta vẫn chưa tới sao?" Đào Trí Kiệt tra hỏi kỹ hơn chút.
"Chưa, gọi điện thoại rất nhiều lần rồi. Chúng tôi gọi, y tá trưởng cũng gọi. Lúc bắt máy thì đồng ý lia lịa, nhưng không thấy đến bệnh viện. Tôi cho rằng bà ta có thể là sợ, sợ đến nơi bị con gái hỏi. Có người nhìn thấy bà ta đi hỏi chẩn ở phòng khám Phụ Khoa." Nói đến đây, Hà Quang Hữu có chút tức giận.
Đề xuất Cổ Đại: Ái Thục Nhân