Hai người đứng gần nhau, lần này anh có thể thấy rõ tại sao cô nhìn anh mà mắt không chớp. Vì trong mắt cô đã sớm đong đầy nước mắt, chỉ sợ mí mắt vừa chớp, hồ nước trong hốc mắt sẽ vỡ đê.
Khóc? Tại sao nhìn anh lại khóc? Kỳ lạ vậy? Anh không phải ngôi sao thần tượng, chỉ là một bác sĩ. Cô nhìn anh khóc làm gì? Cô đến đây bán trà chứ không phải đến khám bệnh, càng không cần phải khóc với anh, một bác sĩ.
Đợi đã, để anh hỏi cho rõ, chẳng lẽ anh nghe nhầm, cô không phải đến bán trà, mà là đến cầu cứu?
"Cô là người nhà của bệnh nhân nào? Hay là chính cô bị bệnh?"
Cơ thể cô run lên một cái, như vừa tỉnh lại từ đâu đó, gật đầu: "Tôi đến đây tìm giáo sư Vi, ông ấy nói muốn lấy trà."
Những lần gặp sau đó, cô không còn nhìn vào mặt anh nữa.
Nhìn mặt ai cũng được, nhưng không nhìn mặt anh, như thể mặt anh đột nhiên biến thành một khối u ác tính.
Cảm giác này ai mà chịu nổi.
Hôm đó gặp trong thang máy, cô và Hoàng Chí Lỗi nói chuyện mặt đối mặt, nhìn Hoàng Chí Lỗi. Anh vào sau, cố tình đứng trước mặt cô, cô lại làm như không thấy mặt anh. Đúng vậy, cho nên anh quyết định phải mời cô ăn cơm.
Khương Minh Châu chết tiệt, đến giờ vẫn chưa giải thích rõ ràng với cô ấy sao!
"Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra, bây giờ cô nói ngay cho tôi." Tay Ân Phụng Xuân chỉ xuống đất, tỏ ý hôm nay anh phải biết câu trả lời, nếu không thề không bỏ qua.
Chuyện này bảo cô nói thế nào. Là chuyện riêng của bạn thân, cô chưa được sự đồng ý của bạn thân sao có thể nói ra ngoài.
"Bác sĩ Ân." Tạ Uyển Oánh hy vọng đối phương có thể đứng trên góc độ của một bác sĩ để hiểu cho bạn thân của cô, "Anh là bác sĩ, tôi tin anh biết làm thế nào là tốt nhất cho cô ấy."
"Tôi hỏi cô, cô ấy xem tôi như một người khác, bây giờ người đó thế nào rồi? Đã bỏ rơi cô ấy sao?" Ân Phụng Xuân hỏi.
Bỏ rơi? Thế nào gọi là bỏ rơi? Người chết rồi cũng gọi là bỏ rơi sao? Tạ Uyển Oánh cảm thấy rất khó định nghĩa từ bỏ rơi.
Nhìn sự im lặng của cô, Ân Phụng Xuân hít một hơi thật sâu, dự cảm câu trả lời anh muốn có lẽ còn đáng sợ hơn những gì anh suy đoán.
"Cô trả lời tôi, Tạ Uyển Oánh!"
Tạ Uyển Oánh trong lòng đã nghĩ rõ, nói: "Bác sĩ Ân, tôi vẫn nói câu đó, anh là bác sĩ, anh nên biết phải làm thế nào là tốt nhất cho cô ấy."
"Tôi biết?" Bàn tay duỗi ra của Ân Phụng Xuân không biết nên nắm vào đâu.
Có lẽ bây giờ anh nên tóm cô lại, hỏi thẳng cô định làm thế nào.
Két, cửa thoát hiểm dường như bị một cơn gió mạnh thổi qua, phát ra tiếng động.
Cuộc đối thoại của hai người đột ngột dừng lại, không biết bên ngoài có ai đang nghe không.
Điện thoại reo, là từ khoa của anh gọi đến. Ân Phụng Xuân đành phải bình tĩnh lại, cầm điện thoại lên nghe: "Vâng, tôi đã xem bệnh nhân ở khoa Can Đảm Ngoại xong rồi. Có một ca hội chẩn gấp? Được, tôi tiện đường qua đó xem, các anh không cần cử người xuống nữa."
Tạ Uyển Oánh đợi anh nói xong.
Ân Phụng Xuân cầm điện thoại, liếc cô một cái, cắn răng nói từng chữ: "Sau này cô nói rõ cho tôi." Nói xong, anh đặt điện thoại vào túi ngực áo, vội vàng đi xem bệnh nhân.
Không phải đã nói rõ rồi sao? Chưa từng gặp phải chuyện như thế này, Tạ Uyển Oánh có chút ngơ ngác. Tìm ai đó hỏi xem phải làm sao. Tìm Tào sư huynh? Trong đầu cô đột nhiên hiện lên khuôn mặt của Tào sư huynh.
Reng reng reng, lại là bạn thân gọi đến. Tạ Uyển Oánh vừa nghe điện thoại vừa lo lắng nhìn ra ngoài xem bác sĩ Ân đã đi xa chưa, nói: "Lệ Tuyền, cậu tìm tớ à?"
Đề xuất Ngọt Sủng: Sau Khi Bị Đụng Hỏng Đầu, Ta Được Hắc Liên Hoa Nhặt Về Nuôi