Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3912: Đại Kết Cục (Thượng) - Y Đạo Viên Mãn, Chân Tướng Đại Bạch

Ngày hôm đó, Tạ Uyển Oánh cùng nhóm bạn tham gia lễ tốt nghiệp, chính thức nhận Tất Nghiệp Chứng Thư và Học Vị Chứng Thư.

Nhậm lão sư ôm lấy lứa sinh viên đầu tiên mình dẫn dắt, khóc đến nước mắt đầm đìa. Tâm trạng này chẳng khác nào bậc cha mẹ nuôi nấng hài tử khôn lớn, cuối cùng cũng thấy chúng thành gia lập nghiệp. Làm một người thầy tốt, quả thực chẳng dễ dàng gì.

"Lại đây, Tạ đồng học, Phan đồng học."

Khi mấy người họ vừa chụp xong ảnh tốt nghiệp, Giang chủ nhiệm bên Giáo Vụ Khoa tìm đến nói: "Tối nay Ngô lão sư mời hai em qua nhà dùng cơm."

Ngô lão sư?

Triệu Triệu Vĩ cùng mấy người khác đưa mắt nhìn nhau. Trong lòng Nhậm Sùng Đạt thầm nghĩ: "Hừm, nghe đồn có vị đại nhân vật cố ý giả làm lão sư bình thường trước mặt sinh viên, giờ xem ra là thật rồi?"

Đám người biết chuyện âm thầm liếc nhìn Tạ đồng học.

Tạ Uyển Oánh không thấy quá bất ngờ. Cô từng gặp Ngô lão sư vài lần, sớm nghe nói Ngô lão sư hay giúp sinh viên tìm đơn vị công tác, có lẽ lần này tìm cô và Phan đồng học cũng là để chiêu mộ nhân tài cho đơn vị nào đó.

(Ngô viện trưởng: Cái đồ thông minh nhà cô, thế mà cũng đoán ra tôi đang chiêu mộ người cho chính mình.)

Thấy dáng vẻ bình tĩnh của cô, những người khác chỉ biết tâm phục khẩu phục: Rõ ràng không cần nói nhiều.

Buổi tối, cô và Phan đồng học ăn mặc chỉnh tề, xách túi hoa quả đứng trước cổng bệnh viện. Giang chủ nhiệm trước đó có nhắn, bảo Tào sư huynh dẫn đường cho họ đến nhà Ngô lão sư.

Đến giờ tan tầm, từng tốp lão sư tiền bối đi ngang qua họ. Có lẽ ai nấy đều nghe phong phanh hai người sắp đi đâu, liền đồng thanh nói với Tào Dũng đang xuống lầu: "Tào bác sĩ, đến nhà ông ấy thì đừng khách sáo, nhớ đòi thêm chút quyền lợi cho tức phụ tương lai và sư đệ của cậu đấy."

(Ngô viện trưởng: Các người giỏi lắm, định tạo phản hết rồi sao!!!)

Tào Dũng cũng mang tâm tư tương tự. Thấy túi hoa quả trên tay cô và Phan sư đệ, anh liền phê bình: "Đã bảo không cần mua quà cáp gì rồi mà."

Đến nhà người khác làm khách mang hoa quả là lễ tiết. Tạ Uyển Oánh và Phan Thế Hoa ngẩn người.

"Đưa đây, hoa quả cầm đi chỗ khác." Tào Dũng lấy túi hoa quả đưa cho người phía sau.

Nhìn lại, người đứng sau chính là Đào sư huynh. Đào Trí Kiệt nhận lấy hoa quả, cười nói: "Để tôi bảo quản giúp hai người, lúc nào rảnh qua Can Đởm Ngoại Khoa mà lấy, Can Đởm Ngoại chúng tôi không nhận hối lộ đâu."

Mua túi hoa quả mà suýt thành hành vi hối lộ. Hai vị đồng học vừa tốt nghiệp, đang hy vọng được làm việc tại Quốc Hiệp, lập tức lĩnh giáo.

Ba người rảo bước đến nhà "Ngô lão sư". Trên đường đi, Tào Dũng tuyệt đối không có ý định giúp "lão ngoan đồng" kia giải vây trước.

Đến cửa nhà Ngô viện trưởng, anh nhấn chuông. Tưởng Anh đồng chí ra mở cửa, nháy mắt đầy bí hiểm hỏi Tào Dũng: "Cậu đã nói chưa?"

Tào Dũng lắc đầu: "Chuyện này nhất định phải để Ngô viện trưởng tự nói."

Chưa kịp nói dứt lời, Tưởng Anh đồng chí đã tự làm lộ tẩy. Tạ Uyển Oánh nhìn Tưởng Anh đồng chí, hỏi: "Vị lão sư này là...?"

"Đây là phu nhân của Ngô lão sư." Tào Dũng đáp.

Tạ Uyển Oánh nghiêng mặt, chớp mắt nhìn Tào sư huynh: Anh cố ý hay vô tình vậy? Anh quên rồi sao? Cô từng gặp Viện trưởng phu nhân, biết rõ bà là ai mà.

Nhận được ánh mắt của cô, Tào Dũng:... Quên mất trí nhớ của cô siêu phàm đến mức nào.

Thân phận của Ngô lão sư là gì? Mang theo nghi vấn này, Tạ Uyển Oánh lại nhìn sang Phan đồng học. Phan Thế Hoa chỉ đành cười gượng, ý muốn nói không phải mọi người không muốn nói, mà là lãnh đạo không cho phép.

Thấy sư huynh và đồng học bên cạnh có chút khó xử, Tạ Uyển Oánh chủ động hóa giải: "Sư huynh, anh sớm đã nói với em rồi, em biết mà."

Tào Dũng: Mình nói cái gì cơ? Ồ, đúng là từng nói với cô rằng người già không phải càng già càng đơn thuần.

Phan Thế Hoa nới lỏng cổ áo: Tạ đồng học thật là người thấu hiểu lòng người.

Tào Dũng mỉm cười, không kìm được mà đưa tay xoa đầu cô như xoa đầu một cô em gái nhỏ đáng yêu.

Đứng ở cửa, Tưởng Anh phát hiện chuyện đã bại lộ, liền gào lên: "Lão Ngô, lão Ngô——" rồi chạy tót vào nhà báo tin "sập tiệm".

Chẳng mấy chốc, Ngô viện trưởng thắt tạp dề vội vàng chạy ra, mặt đỏ như gan heo vì lúng túng. Nhưng gừng càng già càng cay, ông nhanh chóng trấn tĩnh, vẫy tay gọi đám trẻ: "Vào đi, vào đi, ở đây chỉ có một lão đầu tử và một lão thái thái sống qua ngày thôi, không có gì khác đâu."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tạ đồng học. Không biết cô sẽ phản ứng thế nào.

Tạ Uyển Oánh mỉm cười, lễ phép nói: "Chào Ngô lão sư."

Lời lẽ lễ độ, không thân không sơ, ánh mắt mang theo sự kính trọng, cử chỉ toát lên lễ tiết học thuật không kiêu ngạo không tự ti. Một học trò như vậy luôn khiến người ta yêu mến. Vẫn là Tạ đồng học mà ông quen thuộc, Ngô viện trưởng toét miệng cười.

Xác nhận Ngô lão sư chính là Ngô viện trưởng, lòng Tạ Uyển Oánh không thể nói là không gợn sóng. Nghĩ lại lộ trình thực tập tại Quốc Hiệp, ngay từ đầu đã khác biệt khiến bao người nghi kỵ. Cuối cùng chứng minh, người vạch ra kế hoạch thực tập này là một người thầy quá tuyệt vời.

Hóa ra chính là nhân vật số một Quốc Hiệp - "Ngô lão sư".

Phải đặc biệt cảm ơn Ngô lão sư đã cho cô cơ hội học tập với những Lâm Sàng Đái Giáo Lão Sư tốt nhất như Đàm lão sư, Đào sư huynh, giúp sự nghiệp y học của cô thăng tiến vượt bậc.

Ngô viện trưởng công tâm nói: "Trong đó cũng có phần nỗ lực của chính các em." Lão sư sắp xếp tốt đến đâu, nếu học trò không cầu tiến thì cũng vô dụng.

Vào phòng khách, bàn tiệc chiêu đãi quý khách bày ở giữa, nguyên liệu phong phú đến mức khiến chuyên gia não bộ Tào Dũng cũng phải kinh ngạc: Cái ổ khóa "keo kiệt" trong đầu lão Ngô này bị phá rồi sao?

Tưởng Anh đồng chí cười bổ sung: "Mấy thứ này không phải tôi mua đâu, ông ấy tự đi mua đấy." Viện trưởng phu nhân vốn không phải người keo kiệt, giờ bà đính chính như vậy càng chứng tỏ sự bất thường của lão Ngô hôm nay. Bà chỉ thiếu nước nói thẳng: Lão chồng bà bị dồn vào đường cùng rồi.

Muốn kẻ keo kiệt hết keo kiệt, chỉ có cách khiến họ nhận ra nếu còn keo kiệt sẽ mất trắng món hời lớn.

"Ngồi đi." Ngô viện trưởng quát khẽ, thể hiện uy phong.

Làm khách nhà Viện trưởng quả thực có chút khác biệt. Tạ đồng học và Phan đồng học như hai chú thỏ nhỏ bồn chồn, cẩn thận kéo ghế ngồi xuống.

"Nào, uống nước đi." Tưởng Anh đồng chí rót nước, nhiệt tình giúp chồng tiếp đãi nhân tài. Sau đó bà còn kéo hai chiếc quạt điện lại gần thổi cho khách.

Phong cách lãnh đạo thời đó thật giản dị. Chẳng trách trước đây cô cứ nhầm Ngô viện trưởng thành Ngô lão sư. Nhìn căn nhà họ ở, vốn là khu tập thể cũ của bệnh viện. Ở đây gần bệnh viện, tiện cho công tác, nhưng điều kiện kém xa nhà mới có thang máy. Đang mùa hè, ăn cơm tối chỉ có thể mở cửa sổ thông gió. Hai chiếc quạt điện cũ kỹ kêu vù vù, tiếng ồn chói tai mà chẳng mát được bao nhiêu.

Tưởng Anh phàn nàn: "Tôi đã bảo đặt phòng bao ở khách sạn cho rồi, ăn ở nhà nóng nực thế này."

Ngô viện trưởng lườm vợ: "Bà thì biết cái gì? Đi khách sạn sao sướng bằng xem tôi trổ tài đại đầu bếp. Phải không, Tạ bác sĩ, Phan bác sĩ?"

Lãnh đạo nói chuyện thật nghệ thuật. Tạ Uyển Oánh và Phan Thế Hoa thẳng lưng, không dám gật đầu.

Tào Dũng rót nước trái cây cho sư đệ sư muội, đáp lời: "Sướng hay không thì phải xem đại đầu bếp có thấy sướng hay không đã." Rõ ràng là Ngô viện trưởng tự thấy sướng, lại cứ ép người khác phải sướng theo.

Tạ Uyển Oánh thầm nghĩ: Tào sư huynh thật lợi hại, chuyên gia não bộ nói chuyện nhất tiễn hạ song điêu.

Ngô viện trưởng đảo mắt trắng dã. Tưởng Anh giục: "Ăn đi thôi, không ăn là lãng phí công sức cả ngày của ông ấy đấy."

Mọi người cầm đũa. Ngô viện trưởng vẫn chưa từ bỏ ý định trong lòng. Nhi Ngoại Khoa Quốc Hiệp là nơi ông dồn nhiều tâm huyết nhất những năm qua, giờ đã đến lúc quyết định. Những người khác không chịu giúp, ông đành tự mình ra trận.

"Tạ Uyển Oánh bác sĩ." Ngô viện trưởng hắng giọng.

"Ngô lão sư." Tạ Uyển Oánh nghiêng tai lắng nghe chỉ thị.

Nhìn ánh mắt nhỏ bé ấy, Ngô viện trưởng thấy chột dạ, hạ giọng hỏi: "Em thấy Nhiếp giáo sư ở Nhi Ngoại Khoa thế nào, đối xử với em có tốt không?"

"Nhiếp lão sư là người rất tốt." Tạ Uyển Oánh thực sự cầu thị, bình thường cô nhận được không ít sự giúp đỡ từ Nhiếp lão sư.

Nghe vậy, Ngô viện trưởng phấn chấn hẳn lên, tuôn ra một tràng: "Nhiếp giáo sư rất tán thưởng em, coi em là khả tạo chi tài của Nhi Ngoại. Tòa nhà ngoại khoa mới xây xong sẽ dành riêng một khu bệnh xá khổng lồ cho Nhi Ngoại, lát nữa tôi đích thân dẫn em đi tham quan. Nhiếp giáo sư sắp nhậm chức Chủ nhiệm Nhi Ngoại Khoa. Em là người ông ấy kỳ vọng nhất, sau này sẽ kế thừa vị trí đó."

Nói đoạn, Ngô viện trưởng ném cho Tạ đồng học cái nhìn đầy thâm ý: "Xem đi, người ta bảo tôi đối xử với em không tốt, thực ra Ngô lão sư là tốt với em nhất đấy. Đi Nhi Ngoại có gì không tốt? Nhi Ngoại có tiền, không giống Nhi Nội. Đến đó em được bồi dưỡng thành Chủ nhiệm tương lai. Nhiếp Gia Mẫn giáo sư là chuyên gia hải ngoại, sớm muộn cũng đi, không bao lâu nữa vị trí Chủ nhiệm sẽ là của em. Nếu đi Tâm Huyết Quản hay Thần Kinh Ngoại Khoa, mấy khoa đó nhìn thì oai nhưng đấu đá nội bộ kinh khủng, em chắc chắn không thể thăng quan tiến chức nhanh như ở Nhi Ngoại đâu. Đãi ngộ của Chủ nhiệm không phải bác sĩ thường nào cũng có được. Tiền nhiều là một chuyện, quan trọng là em có thể mở rộng bản đồ sự nghiệp của mình. Có những thứ chỉ khi là Chủ nhiệm mới có tư cách yêu cầu bệnh viện cấp. Quan trọng nhất là tôi bảo đảm, Nhi Ngoại là khoa trọng điểm phát triển của Quốc Hiệp, tương lai tiền đồ và sự hỗ trợ dành cho em chỉ có tăng chứ không giảm. Nghĩ mà xem, một tương lai muốn gì được nấy, em thấy không tốt sao? Cứ đâm đầu vào mấy khoa lớn mà đấu đá chẳng phải là ngốc sao."

Tâm ý của Ngô lão sư, Tạ Uyển Oánh chân thành ghi nhận, nhưng có những chuyện cần nói thẳng: "Ngô lão sư, chuyện này không phải chỉ là chuyện của một mình em."

"Em định nói là phải được sự đồng ý của Tào Dũng bác sĩ sao?" Ngô viện trưởng lập tức quay sang thuộc hạ, mặt sắt đen sì thể hiện sự công chính: "Em yên tâm, cậu ta đã hứa với tôi rồi. Em muốn đi khoa nào thì đi, không ai được ngăn cản."

Tào Dũng buông đũa, trịnh trọng đối diện với lời của Ngô viện trưởng, đáp: "Vâng."

Thấy biểu cảm và câu trả lời này, tim Ngô viện trưởng hẫng một nhịp: Thế này là sao? Lão ngoan đồng keo kiệt đột nhiên chịu nhận nợ, Tào Dũng sao có thể không đồng ý ngay. Còn chuyện lão ngoan đồng tự lấy đá ghè chân mình, anh cứ vui vẻ mà đứng xem thôi. Đúng như anh từng tuyên bố, kẻ nào dám coi thường cô thì cứ đợi mà nhận kết cục.

Nghe Tào sư huynh và Ngô viện trưởng đối đáp, Tạ Uyển Oánh hiểu ra sư huynh đã vì mình mà làm bao nhiêu chuyện, lòng tràn đầy cảm động. Vì vậy, cô càng không thể lãng phí cơ hội quý báu mà sư huynh đã giành được, liền thành thật bẩm báo: "Không phải ạ. Tào sư huynh không có đủ tiền để giúp em chi trả khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ đâu."

Ngô viện trưởng giật mình, đôi đũa trên tay rơi xuống đất. Tưởng Anh đồng chí vội vàng cúi xuống nhặt giúp lão chồng đang thất thái. Phan Thế Hoa thì cố nhịn cười đến mức mặt mũi biến dạng, nhìn Tạ đồng học "một gân" dọa lãnh đạo sợ đến xanh mặt.

"Em đã ký hợp đồng gì?" Ngô viện trưởng hỏi, không dám tin vào tai mình. Nếu đúng như cô nói, có đơn vị ký hợp đồng với khoản vi phạm khổng lồ, nghĩa là thù lao họ đưa ra phải là con số thiên văn.

Tạ Uyển Oánh giải thích rõ, đó là dự án Khoa Nghiên mà cô đã ký, các "Kim chủ ba ba" đã đầu tư một khoản siêu khổng lồ vào dự án thiết bị y tế tích hợp sản xuất. Nội dung dự án này tạm thời không liên quan đến Nhi Ngoại Khoa, nếu cô sang đó làm việc thì coi như vi phạm hợp đồng.

Chuyện này người trong giới đều biết. Vì vậy các đơn vị khác, kể cả nước ngoài, khi mời chào cô đều liên quan đến nghiên cứu tim mạch. Ngô viện trưởng chỉ mải mê tính kế đưa cô về Nhi Ngoại nên bộ não tự động lọc bỏ thông tin bất lợi. Nếu không, chỉ cần tinh ý hỏi thăm một chút là biết ngay.

Nghe xong, hơi thở Ngô viện trưởng đột ngột dồn dập. Tin này quá chấn động, chấn động đến mức một lão lãnh đạo dày dạn kinh nghiệm như ông cũng phải run rẩy. Một sinh viên vừa tốt nghiệp mà đã đạt đến trình độ đại lão Khoa Nghiên đỉnh cấp trong giới, chuyện này ông chưa từng thấy bao giờ.

Nhanh chóng, Ngô viện trưởng nhớ lại lời "nói đùa" của Phó máy móc từng nói trong văn phòng: Tạ đồng học đang che giấu những thứ đáng sợ.

(Phó Tân Hằng: Đã bảo rồi, lúc cần thiết phải phối hợp với Tạ đồng học dọa lão ngoan đồng một trận.)

Các kim chủ đã dự định đầu tư giai đoạn một hàng trăm triệu tệ trở lên, nếu Ngô viện trưởng có thể trả nổi tiền vi phạm hợp đồng thì cô có thể đi Nhi Phổ Ngoại.

Ngô viện trưởng đưa tay về phía vợ: "Đưa khăn cho tôi."

Tưởng Anh cười thầm trong bụng, một mặt lo lắng nhìn chồng mồ hôi đầm đìa: "Ông không sao chứ, lão Ngô?"

Ngô viện trưởng cuối cùng đã hiểu tại sao các đơn vị khác lại điên cuồng đưa ra mức thù lao chưa từng có để rước Tạ đại thần về.

Tiếp theo, Tạ Uyển Oánh tung nốt quân bài tình cảm. Ở Quốc Hiệp bao năm không biết Ngô lão sư là Ngô viện trưởng, nhưng cô sớm nghe danh Ngô viện trưởng rất thích dùng tình cảm để thuyết phục, có câu chí lý: "Bàn chuyện tiền bạc tổn thương tình cảm, chi bằng bàn chuyện tình cảm."

"Di nguyện của Lỗ lão sư nằm ở Tâm Huyết Quản Ngoại Khoa Quốc Hiệp, trước khi mất bà luôn hy vọng em có thể giúp bà bù đắp tiếc nuối đó." Tạ Uyển Oánh nói.

Cả bàn im phăng phắc. Nước mắt Tưởng Anh rơi lã chã. Ngô viện trưởng không nói một lời.

Kết cục đã định: Tạ đồng học dùng chính "ma pháp" của Ngô lão sư để đánh bại Ngô lão sư, toàn thắng.

Thông qua kênh tuyển dụng đặc biệt, cô và Phan Thế Hoa không cần qua thi tuyển thông thường mà trực tiếp vào Tâm Ngoại Khoa Quốc Hiệp. Các đơn vị khác có thể nói là nể mặt Lỗ lão sư mà buông tay để cô về Quốc Hiệp, đồng thời giám sát Ngô viện trưởng không được bạc đãi tân đại thần.

Ngô viện trưởng không thực sự keo kiệt, nếu keo kiệt sao có thể đào được tài tử từ Bắc Đô, Quốc Đô về. Những gì đơn vị khác cho đại thần, Ngô viện trưởng đều cho: Văn phòng riêng, phòng thí nghiệm riêng, trợ cấp nhà ở nhân tài, ưu tiên thăng chức...

Ngày tân nhân nhập chức, Ngô viện trưởng triệu tập đại hội lãnh đạo giới thiệu long trọng, đích thân đưa tân nhân đến khoa công tác, thể hiện rõ cho mọi người biết hai người này là bảo bối của ông, cấm ai được "ăn hiếp".

Nghe vậy, mọi người trêu lại: "Ái chà, nói đến chuyện lừa dối, chẳng phải Ngô lão sư là người làm trước sao?"

Ngô viện trưởng giả vờ bình tĩnh: "Cho nên đây gọi là Hoàng đế vi hành." Mọi người cười ồ lên.

Tiễn đại lãnh đạo đi, nội bộ khoa họp mặt chào mừng nhân viên mới. Phải làm việc dưới trướng vị lãnh đạo được mệnh danh là lạnh lùng nhất toàn viện, Tạ Uyển Oánh bác sĩ và Phan Thế Hoa bác sĩ vừa mới đi làm không khỏi có chút nơm nớp lo sợ.

Ngành y khác với các ngành khác ở chỗ không có chuyện nhảy cóc, phải bắt đầu từ đầu, từng bước một. Như Tống bác sĩ cũng phải bắt đầu từ Bác sĩ nội trú, trực đêm, trực cấp cứu, tích lũy tư cách lâm sàng từng năm một. Nghĩa là dù họ được rước vào rầm rộ thì cũng phải bắt đầu từ vị trí thấp nhất.

Cứ ngỡ Phó lão sư sẽ cho cô một bài học phủ đầu như lần đầu gặp mặt.

"Tạ bác sĩ, hay là cho cô nghỉ vài ngày về quê thăm thân một chuyến?"

Nghe câu này, Tạ Uyển Oánh vô cùng ngạc nhiên. Ngay cả "máy móc" cũng biết chơi bài tình cảm với đại thần sao? Phó lão sư hiểu chuyện này từ bao giờ vậy?

Tạ Uyển Oánh không dám lơ là, không dám tùy tiện đồng ý, cô vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên bị Phó máy móc bắt quả tang mồ hôi nhễ nhại.

Phó Tân Hằng nhìn dáng vẻ im lặng của cô, tiếp tục: "Tạ bác sĩ là một lao động kiểu mẫu ai cũng biết." Hiện trường im phăng phắc, quả nhiên không ai dám cười, đây là lãnh đạo máy móc đang nói đùa.

"Cho cô về nhà thăm thân không thôi thì không được. Vừa hay, bệnh viện có nhiệm vụ, cần đến Đệ nhất Nhân dân Tây y viện ở quê cô để thực hiện chỉ đạo kỹ thuật." Phó Tân Hằng đột ngột bàn giao công vụ: "Lần này do Chu bác sĩ dẫn đội, cô đi theo để thanh toán công tác phí."

Phúc lợi bệnh viện rất tốt, hằng năm tiền thăm thân và công tác phí đều được báo cáo thanh toán. Huống hồ bệnh viện chiêu mộ cô đã cho bao nhiêu phúc lợi, chẳng tiếc chút tiền này. Trọng điểm trong lời Phó chủ nhiệm là muốn cô lấy thân phận chuyên gia chỉ đạo để "vinh quy bái tổ".

Tạ lão sư tâm niệm khẽ động: Phó lão sư đây là... lại bắt thóp cô rồi?!

Hiện trường lập tức hưởng ứng, tiếng vỗ tay rào rào như mưa. Đồng nghiệp xung quanh ai nấy đều cười chúc mừng cô, như muốn nói đây là những gì cô xứng đáng nhận được.

Sắp về nhà rồi, tâm trạng Tạ Uyển Oánh bỗng trở nên phức tạp. Từ khi lên Thủ đô học y, đã bao nhiêu năm cô chưa về nhà. Nói đến nhà, với cô luôn là dư vị chua ngọt đắng cay dâng đầy mặt.

Lúc tan họp, nghe thấy Phan đồng học hỏi: "Cần mình đi cùng không?" Phan đồng học vốn là người ôn nhu, luôn nhớ những gì cô từng nói. Cô biết, Phan đồng học chọn đơn vị công tác muộn như vậy là để được làm việc cùng cô, thực hiện lời hứa giúp đỡ cô, không để người thân của cô phải chịu tiếc nuối như ông nội cậu ấy.

"Cảm ơn." Tạ Uyển Oánh nói lời cảm ơn trước.

Trong túi, điện thoại thỉnh thoảng lại kêu bíp bíp. Hôm nay cô chính thức đi làm tại Quốc Hiệp, rất nhiều lão sư và sư huynh sư tỷ gửi tin nhắn chúc mừng, đòi "phổ thiên đồng khánh". Sự nhiệt tình của các tiền bối cho thấy họ còn vui mừng hơn cả cô khi cô ở lại Quốc Hiệp. Chuyện mời cô và Phan đồng học ăn cơm chắc phải xếp lịch cả năm mới hết.

Trong đó có một tin nhắn cần đặc biệt lưu ý, là Thi Húc lão sư gửi thay Đàm lão sư, nói Đàm lão sư vẫn nhớ tiết học còn nợ cô chưa dạy.

Tạ Uyển Oánh: Hiểu rồi... Đàm lão sư và Đào sư huynh quá hiểu thế nào là thanh kiếm Damocles, thay vì dạy "tiết học đặc biệt" sớm, chi bằng cứ treo nó trên đầu để cảnh tỉnh cô không được phạm sai lầm.

Sắp tan làm, Trương đại lão gọi điện bảo cô qua Quốc Trắc một chuyến. Cô làm việc ở Quốc Hiệp không có nghĩa là cắt đứt hoàn toàn với Quốc Trắc. Chưa nói đến việc Quốc Hiệp và Quốc Trắc thường xuyên có nghiệp vụ qua lại, nghiên cứu cá nhân của cô còn gắn liền với đội ngũ của Trương đại lão, yêu cầu cô thường xuyên qua đó tham gia dự án. Đây cũng là lý do Trương đại lão sẵn sàng để cô về Quốc Hiệp. Dù sao, cô cũng không thể coi là không liên quan đến Quốc Trắc.

Cảm giác lần này Trương đại lão gọi điện không phải để bàn chuyện công việc.

Tan làm, cô bắt xe đến Quốc Trắc. Trương đại lão lại thăng chức lên Phó viện trưởng, sẵn sàng tiếp quản vị trí của Lương viện trưởng sau khi ông nghỉ hưu.

"Cộc cộc", cô gõ cửa văn phòng mới của Trương đại lão. Bên trong vang lên tiếng "Mời vào". Đẩy cửa bước vào, xung quanh bàn làm việc của Trương đại lão đông người hơn trước.

Thấy cô vào, Trương Hoa Diệu quát đám đông: "Ra ngoài hết đi, tôi có việc." Đám người tản ra như chim vỡ tổ.

Đợi khi chỉ còn lại một mình cô, Trương Hoa Diệu kéo ngăn kéo bên tay trái lấy ra một túi hồ sơ bằng giấy xi măng, do dự một chút rồi đặt trước mặt cô, chỉ tay nói: "Đồ của cô đấy."

Hơi nghi hoặc, Tạ Uyển Oánh bước tới bàn làm việc, cúi đầu nhìn dòng chữ mực trên túi hồ sơ: "Tạ Uyển Oánh bác sĩ thân mở". Đó là chữ của Lỗ lão sư.

Lập tức, đầu ngón tay cô chạm vào túi hồ sơ khẽ run rẩy.

Trương Hoa Diệu hắng giọng giải thích: "Chuyện này trách tôi, thời gian qua bận quá nên không kịp thời phát hiện thứ này để đưa cho cô."

Lão thái thái Lỗ lão sư là đại lão ngành dược, di vật rất nhiều, không chỉ ở nhà mà còn ở đơn vị. Việc phân loại cái nào là đồ cá nhân gia đình có thể mang đi, cái nào không, đều cần thời gian. Nghĩa là thứ này được tìm thấy trong phòng thí nghiệm của Lỗ lão sư, cũng có nghĩa là những ngày cuối đời bà vẫn còn bận rộn với báo cáo này.

Có thể thấy lão thái thái sủng ái "tân sủng" này đến mức nào, khiến Trương Hoa Diệu phát ghen. Vì vậy, việc Trương Hoa Diệu có thể làm và phải làm là tiếp tục giúp lão thái thái sủng ái cô. Ví dụ như âm thầm kéo một ngăn kéo khác ra, bên trong đầy những mẩu tin cắt từ báo chí mà lão thái thái làm cho học trò, Trương Hoa Diệu sẽ kế thừa di chí đó.

"Cầm lấy đi, có chuyện gì thì bảo tôi." Giọng Trương Hoa Diệu hơi thô lỗ, yêu cầu Tạ bác sĩ có chuyện phải báo cáo với Trương đại lão.

"Vâng." Tạ "một gân" đã biết vâng lời rồi, ông cứ ngỡ cô sẽ bướng bỉnh vài câu. Trương Hoa Diệu cảm nhận sâu sắc công đức vô lượng của mẹ mình. Ai cũng biết cạy miệng Tạ đồng học khó thế nào.

"Rầm", ngồi xuống ghế văn phòng, Trương Hoa Diệu thở hắt ra chờ cô mở túi. Tài liệu bên trong viết gì ông tôn trọng quyền riêng tư nên không xem. Nhưng Lỗ lão sư có để lại cho đứa con trai này một lá thư khác đính kèm bên ngoài để phòng hờ, ông xem qua nên cũng biết sơ bộ tình hình.

Cầm túi hồ sơ, hốc mắt Tạ Uyển Oánh đã đỏ hoe. Lúc đó cô nhờ Lỗ lão sư tìm nhân viên nghiên cứu dược phẩm phân tích mẫu thử, tuyệt đối không ngờ Lỗ lão sư lại mang bệnh thân hành làm việc này cho cô.

Phân tích thành phần chất lỏng không xác định và chứng minh đưa ra kết quả khoa học có hiệu lực pháp lý là cực khó, khó đến mức không tưởng. Chủ yếu là mẫu cô đưa ra không nói rõ bên trong là gì, chỉ nói dự đoán có thành phần gây hại sức khỏe. Nói về chất gây hại sức khỏe trong y học thì liệt kê không xuể, ví dụ như uống quá nhiều nước cũng chết người. Cô không phải chuyên gia dược học, trong thời gian ngắn không thể học thấu đáo, chỉ có thể nhờ Lỗ lão sư tìm người chuyên nghiệp.

Là đại lão ngành dược, biết rõ việc này quá khó, không muốn làm mất thời gian của cô, Lỗ lão sư suy đi tính lại chỉ có thể tự mình ra tay.

"Cần tôi gọi Tào Dũng bác sĩ đến bên cạnh cô không?" Trương đại lão quan sát dáng vẻ của cô, hỏi. Đại lão độc miệng giờ không độc miệng nữa, mà ân cần che chở cô.

"Không cần ạ." Tạ Uyển Oánh trấn tĩnh lại, nhanh chóng mở túi hồ sơ, không thể để tâm huyết của Lỗ lão sư uổng phí.

Lấy ra một xấp văn bản dày cộm, bên trên toàn là thuật ngữ chuyên ngành dược học, từng chữ đều thể hiện phong cách học thuật đoan trang nghiêm cẩn của Lỗ lão sư.

Trong mẫu thử có chứa: (không thể viết rõ để tránh bị kẻ xấu lợi dụng), tác dụng độc tính đối với cơ tim là rõ rệt nhất——

Quả nhiên là vậy. Tạ Uyển Oánh nheo mắt.

Ngoài báo cáo kiểm nghiệm, phía sau còn giấu một tờ thư viết tay, là những lời tâm huyết Lỗ lão sư viết cho "tân sủng".

Lỗ lão sư viết: "Oánh Oánh, có những chuyện lão sư biết em khó xử, nên đã giúp em liên hệ với cục cảnh sát trước. Có một câu lão sư muốn nói với em, em đừng cảm thấy áy náy với tôi, là tôi áy náy với em, gò bó em ở lại Quốc Hiệp, tạo thêm gánh nặng cho em. Có lẽ với em điều này hơi khó khăn, nhưng lão sư cần nói với em một câu tàn nhẫn: Đôi khi làm bác sĩ, đối với người nhà mình 'nhẫn tâm' một chút cũng là chuyện bất đắc dĩ."

Từng câu của lão sư đều là chân lý. Lòng Tạ Uyển Oánh nặng như chì, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Trương Hoa Diệu tiếp tục giới thiệu: "Tôi đã hỏi cảnh sát, họ nói có người quen của cô đang giúp phá án, không thông báo trước cho cô là sợ rút dây động rừng."

Chắc là Hồ đại ca đang giúp cô phá án liên tỉnh. Tố chất chuyên nghiệp của Hồ đại ca là không phải bàn cãi, ngay cả Đại sư tỷ cũng không nhận ra để báo tin cho cô.

"Quốc Hiệp cho cô về quê công tác phải không?" Trương đại lão nói lý do tại sao gọi cô đến, mục đích không chỉ là giao di vật của mẹ, mà quan trọng nhất là để dặn dò: "Về đó đừng tiếp xúc với những kẻ không nên tiếp xúc."

Tạ Uyển Oánh gật đầu: "Sẽ không đâu ạ!"

Ký ức trước khi trọng sinh của cô theo báo cáo này mà ùa về hết. Chuyện phải kể từ đầu. Khi cô biết hiệu quả kỳ diệu của fMRI, vì không tìm được lý do thích hợp để đi kiểm tra nên cô đã mượn nguyên lý của nó. Phương pháp cụ thể là dùng gương đặt quanh đầu để quan sát hoạt động nhãn cầu qua gương. Như phương pháp kiểm tra fMRI, cô liệt kê những bức ảnh liên quan đến ký ức bị phong tỏa và xem từng tấm một. Vì vậy cô đã tìm mọi cách thu thập ảnh của tất cả họ hàng bạn bè, đồng thời vận dụng chức năng phán đoán đặc biệt của mắt để quan sát hoạt động nhãn cầu qua gương. Cuối cùng, lấy việc nhãn cầu có phản ứng bất thường với ảnh hay không làm tiêu chuẩn, cô đã chọn ra vài tấm ảnh, có chú Ba và con trai của bà dì đã mất (biểu thúc).

Không liên quan đến tiểu biểu di Chu Nhược Mai. Nghĩ cũng đúng, Chu Nhược Mai thích mượn đao giết người chứ không tự tay làm chuyện ngu xuẩn. Cô gọi điện về hỏi em họ Lâm Lâm, gần đây biểu thúc có tặng đồ gì cho ông ngoại không. Lâm Lâm cuối tuần chạy về quê dò hỏi, phát hiện đúng là biểu thúc có tặng ông ngoại một bình rượu thuốc bổ.

Thực tế, việc ông ngoại kiểm tra tim mạch mãi không ra bệnh gì đã khiến cô nghi ngờ từ lâu. Cùng với việc nghiên cứu sâu về tim mạch, đừng tưởng ngay từ đầu cô nói có thể do lão hóa gây ra Tâm Cơ Tiêm Duy Hóa (xơ hóa cơ tim) dẫn đến tử vong, thực ra nghiên cứu cơ bản của cô là đang dùng phương pháp loại trừ. Tâm Cơ Tiêm Duy Hóa do các yếu tố khác và do lão hóa chắc chắn có điểm khác biệt tinh vi, có thể dựa vào đó để phân loại bệnh lý chi tiết hơn. Đợi khi cô tích lũy đủ mẫu bệnh lý trong nghiên cứu, dùng phương pháp fMRI quan sát phản ứng của chính mình, cô phát hiện nhãn cầu có hoạt động bất thường với mẫu bệnh lý tử vong do trúng độc dược phẩm gây xơ hóa cơ tim.

Lập tức bảo Lâm Lâm lấy một mẫu từ rượu thuốc bổ, đóng gói cẩn thận gửi lên Thủ đô, sau đó nhờ Lỗ lão sư phân tích. Đợi đến khi báo cáo của Lỗ lão sư ra lò, nó đã khơi gợi lại ký ức về việc cô đã chết như thế nào ở kiếp trước.

Hóa ra kiếp trước cô đã phát hiện bình rượu thuốc kỳ lạ ở nhà ông ngoại, nghi ngờ nó liên quan đến cái chết của ông. Một mặt cô nhờ người kiểm nghiệm thành phần rượu, mặt khác đi tìm biểu thúc hỏi chuyện. Ý định tốt của cô là muốn đám họ hàng biết thứ này uống vào chết người, không được uống nữa. Không ngờ biểu thúc nghe xong liền đi tìm chú Ba. Rượu thuốc giả biểu thúc có là lấy từ tay chú Ba, chú Ba coi như là "đại lý" cấp trên của "nhân viên tiếp thị" biểu thúc. Sau đó chú Ba ngu xuẩn của cô hoảng hốt, chạy đi hỏi kẻ thực sự sản xuất rượu giả, kết quả là tiết lộ thông tin của cô cho đám người xấu đó. Cuối cùng, trước khi cô kịp lấy bằng chứng báo cảnh sát, cô đã bị đám người đó lái xe đâm chết trên đường.

"Cô không sao chứ?" Đó là câu hỏi của một người qua đường cố gắng cứu cô khi cô sắp chết, cũng là câu cuối cùng cô nhớ được ở nhân gian. Có lẽ vì vậy mà linh hồn cô luôn ghi nhớ câu nói và người đó. Người cứu cô chắc là một bác sĩ, giọng điệu vừa lo lắng vừa bình tĩnh đặc trưng của nhân viên y tế.

Hiện tại nhờ trọng sinh, như cô đã quan sát và lo lắng trước đó, mọi chuyện xảy ra sớm hơn. Rõ ràng, tử thần đang chạy đua với cô, không muốn để cô trọng sinh cứu người thành công. Trương đại lão nói đúng, cô mà tiếp xúc với kẻ xấu là tạo cơ hội cho chúng. Chuyến này về, cô nên làm như Lỗ lão sư nói: Đối với người nhà mình phải "nhẫn tâm" một chút. Bài học lớn nhất là để người già ở cùng đám họ hàng ngu xuẩn luôn không an toàn, vì vậy nhất định phải đưa gia đình lên Thủ đô.

Vài ngày sau, ngày về nhà đã đến. Đi cùng tiền bối Chu Tuấn Bằng và các đồng nghiệp đáp máy bay về quê nhà Tùng Viên. Tùng Viên là nơi nhỏ bé, một chút động tĩnh cũng có thể khiến cả thành phố đều biết. Tin tức đội ngũ kỹ thuật Quốc Hiệp đến chỉ đạo bệnh viện địa phương được coi là tin lớn, trước khi họ đến đã lên bản tin đài truyền hình địa phương. Trên báo địa phương in rõ tên chuyên gia, trong đó nhấn mạnh cô là người con của Tùng Viên.

Dẫn đến việc hai ngày trước khi cô về, người đến dạm ngõ đông như trẩy hội, đạp thủng cả ngưỡng cửa nhà cô. Không ngoài dự đoán, nhạc mẫu tương lai mà Tào sư huynh tin cậy - Tôn Dung Phương đã quyết đoán đuổi khéo tất cả những người làm mối. Cha cô hiếm khi không đưa ra ý kiến phản đối, có lẽ là nghĩ đến Thường bác sĩ hay hẹn ông uống rượu. Em trai cô gọi điện hỏi Tào ca ca. Tào sư huynh bận rộn công việc sao có thể đi cùng cô được.

(Tào Dũng: Sai rồi!)

Ở nơi cô không nhìn thấy, một đám đại lão đang nhìn chằm chằm Tào Dũng:

"Tào Dũng, chúng tôi đã bàn với cảnh sát rồi, để họ cất lưới sau khi cô ấy đi, tránh để cô ấy bị tổn thương."

"Nghe cảnh sát nói thứ này đã bán ở địa phương đó một thời gian rồi."

"Thế mà không ai nhận ra? Phải đợi đến khi Oánh Oánh ở cách xa vạn dặm phát hiện?"

Nguồn gốc và sự lưu hành của "thuốc giả" luôn liên quan mật thiết đến mê tín. Những nơi nhỏ mức độ mê tín cao, cao hơn nhiều so với người ở thành phố lớn, liên quan đến trình độ tri thức và diện tiếp xúc xã hội của cư dân địa phương. Trình độ văn hóa thấp một chút không sao, ở thành phố lớn tiếp xúc với người từ khắp nơi, tầm mắt bị buộc phải nâng cao, tư duy logic cũng theo đó mà tăng, không dễ bị lừa. Dù bị lừa, xung quanh cũng có nhiều người trình độ cao giúp nhận ra trò lừa bịp. Nơi nhỏ không có bầu không khí đó, nên luôn bị gọi là ếch ngồi đáy giếng.

Bác sĩ ở đô thị lớn không phải không biết những chuyện này, đọc báo cũng biết đôi chút. Hằng năm những vụ trúng độc chạy đến bệnh viện lớn ở Thủ đô cầu cứu lâm sàng đều thấy. Kiểm tra ra, đa phần là do người nhà mê tín nghe theo họ hàng bạn bè cho bệnh nhân ăn "thứ gì đó", người bị hại luôn là người già, trẻ nhỏ, phụ nữ mang thai sức khỏe yếu. Sự việc hôm nay xảy ra với người nhà Tạ đồng học khiến mọi người hơi bất ngờ. Tạ đồng học tri thức uyên bác như vậy, ấn tượng gia giáo phải là rất tốt, người nhà cô không giống kiểu người sẽ phạm sai lầm ngu xuẩn.

Nói đến chuyện ngu xuẩn hay không, đôi khi không liên quan nhiều đến trình độ tri thức, mà liên quan nhiều đến tâm thái. Giống như những trí thức học cao trên báo vẫn mê tín "phương thuốc dân gian truyền kỳ" uống đến hỏng cả gan thận phải ghép tạng. Khiến các bác sĩ phải cảm thán não bộ của những người này bị "bệnh" dọa cho "mất bình thường" trước rồi.

Nghĩ lại, sở dĩ ông ngoại đi uống rượu thuốc bổ giả này là vì thời trẻ làm việc bị thương ở lưng, sau đó lưng luôn có cảm giác không tốt. Đi bệnh viện không tra ra bệnh thực thể ở lưng, có lẽ là do yếu tố tâm lý tác động, nên bị người ta dỗ dành dùng thử "thuốc giả".

Các đại lão bàn bạc xong, ý tưởng trùng khớp với cô:

"Tào Dũng, đưa người nhà cô ấy lên Thủ đô đi. Để họ lên Thủ đô chơi, những chuyện khác tính sau."

"Vé máy bay lượt về của các người sẽ được mua sẵn, đặt thêm vài vé chắc chắn không sai đâu."

Thế là cô hoàn toàn không biết có người đã bám đuôi mình lên máy bay. Tại sân bay Tùng Viên, nhóm Tạ Uyển Oánh nhận được sự chào đón nồng nhiệt của ngành y tế địa phương và đồng nghiệp Đệ nhất Nhân dân Tây y viện. Tiếp đó là hai ngày thực hiện chỉ đạo kỹ thuật y học tại đây. Lịch trình hai ngày rất dày, ngày đầu giảng bài, ngày thứ hai tham gia thảo luận ca bệnh nan y, giữa chừng còn nhận lời phỏng vấn chuyên biệt của đồng chí ban tuyên truyền bệnh viện và phóng viên báo đài.

Xong việc tối ngày đầu tiên không về nhà được, đến sáng ngày thứ hai mới gọi điện về nhà. Tôn Dung Phương bảo con gái: Xung quanh nhà toàn người xem náo nhiệt, bảo cô không cần về nhà ăn, cả nhà tối nay qua nhà ông ngoại ăn để tránh bị đám đông vây xem. Từ giọng điệu của mẹ, có thể thấy cô thực sự nổi tiếng ở Tùng Viên rồi.

Tôn Dung Phương trong lòng tự hào nhưng ngoài miệng khiêm tốn, biết không được tự đắc quá mà gây rắc rối cho con gái, nói: "Mẹ bảo với bố con rồi, ra ngoài không được khoe khoang về con, nếu không hậu quả tự chịu. Con chỉ là người mới tốt nghiệp, không có tư cách quyết định gì đâu." Phải nói mẹ cô là người biết tính toán cho cô nhất. Đi đâu cũng khoe con gái là bác sĩ lớn ở Thủ đô, đến lúc đó một đám họ hàng bạn bè kéo đến nhờ vả đi Thủ đô tìm giáo sư chuyên gia khám bệnh thì rắc rối to.

Lúc này, nhà họ Tạ vốn coi thường cô lại trở thành "trợ thủ đắc lực". Nghe mẹ cô nói tiếp: "Ông bà nội con vẫn không tin con thành bác sĩ lớn, họ không tin tivi báo chí đâu. Họ yêu cầu con về nhà phải đi gặp họ. Mẹ bảo họ không tin con thì tốt, con đi gặp họ làm gì, chuyện làm mất mặt nhà họ Tạ thì không cần làm nữa." Mẹ cô quá khéo léo, giúp cô chặn họng nhà họ Tạ trước. Nếu là trước đây, chắc bố cô sẽ phản đối, nhưng lần này——

"Mẹ bảo bố con mượn chiếc xe hơi, lái xe đi đón con về ăn cơm."

"Mẹ, con ở đây không biết lúc nào mới xong việc, bắt xe về là được rồi."

"Không sao, cứ để bố con đợi thôi."

Qua điện thoại có thể nghe thấy tiếng bố cô ừ một tiếng, rõ ràng sau lần cùng cô cứu trợ thiên tai, cái nhìn của ông đối với cô đã thay đổi hoàn toàn.

Đề xuất Trọng Sinh: Đại Lão Huyền Học Lại Đi Bày Quán Vỉa Hè
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện