Y tá cấp cứu cực kỳ giàu kinh nghiệm cứu chữa lâm sàng càng là tiên phong đi đầu, không cần bác sĩ dặn dò, "ào ào" đẩy xe dụng cụ phẫu thuật qua đây.
Tất cả công tác chuẩn bị làm ở phía trước, là thực hiện cứu viện bão hòa đối với người bị thương đang tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, như vậy mới có thể có một tia cơ hội đọ sức thành công với tử thần.
Nhậm Triết Luân cầm lấy đầu dò siêu âm, gọi một tiếng phía sau bên trái: "Cô lại đây."
Gọi là Oánh Oánh tiểu sư muội rồi.
Đừng tưởng Nhậm sư huynh là tức giận cô nên để cô tự mình đến làm kiểm tra cho người bị thương, mà là nghĩ cô đã nói là phải thì cô chắc chắn có căn cứ phán đoán, chắc biết đặt đầu dò ở đâu có thể nhanh chóng kiểm tra ra tình hình.
Bộ não của đại lão Nhậm sư huynh, tư duy rõ ràng rành mạch chắc chắn không cần nghi ngờ.
Tạ Uyển Oánh không chút khách khí bước nhanh lên phía trước, tay phải nhận lấy đầu dò siêu âm trong tay sư huynh, đứng bên cạnh bệnh nhân.
Ánh mắt của tất cả mọi người tại hiện trường định hình trên tay cô.
Đại lão y học thực thụ có biệt danh là "vạn sự thông", chỉ việc bất kể kỹ thuật gì chỉ cần liên quan đến nghiệp vụ chính của mình, đều sẽ tự học để phòng hờ vạn nhất. Như Nhiếp lão sư có thể tự mình làm gây mê nhi khoa nhỏ.
Kiểm tra siêu âm tim theo các bước thông thường, bác sĩ siêu âm phải theo thứ tự quen thuộc quét kỹ từng bộ phận tim của hoạn giả.
Trong trạng thái cấp cứu không có thời gian chậm chạp làm kiểm tra toàn diện cho tim, tốt nhất là dựa theo phán đoán của bác sĩ lâm sàng chủ trị để làm kiểm tra trọng điểm, đưa ra loại trừ nhanh chóng từ đó xác định chẩn đoán với tốc độ nhanh nhất. Do đó bác sĩ lâm sàng nếu bản thân có năng lực này để giúp người bị thương làm kiểm tra này, theo lý mà nói là có lợi cho việc rút ngắn thời gian kiểm tra, ít nhất có thể rút ngắn được thời gian điều phối câu thông với bác sĩ siêu âm.
Mọi người trong khi hồi tưởng lại những lợi hại của quy trình công tác này, rất rõ ràng tưởng tượng rất tốt đẹp thực tế rất phũ phàng là thông lệ.
Đa số bác sĩ lâm sàng không làm được. Ai bảo công tác kiểm tra siêu âm cũng cần "quen tay hay việc", nếu không sẽ không thiết lập một cương vị bác sĩ siêu âm. Dưới tiền đề này đa số bác sĩ chỉ có thể lựa chọn thà lãng phí thời gian câu thông để bác sĩ siêu âm làm.
Bây giờ Nhậm Triết Luân để cô làm có làm được không?
Mọi người chuẩn bị sẵn sàng đếm thầm thời gian trong lòng, nghĩ rằng cho dù cô dùng nửa phút tìm ra được đều có thể coi là cô thắng rồi, thành thực mà nói bác sĩ của hai loại công việc khác nhau câu thông kỹ thuật đến nơi đến chốn tuyệt đối không chỉ nửa phút.
Một đám tầm mắt tập trung vào đầu dò, thấy đầu dò hạ xuống bề mặt cơ thể bệnh nhân rồi, là trong nháy mắt rơi vào khoang liên sườn 3-4 bờ trái xương ức, quá trình là một giây phân giây không sai.
Có người tại hiện trường dụi mắt mình, xác định xem mình có hoa mắt không.
Không hoa mắt, mấy đôi mắt trực tiếp ghé sát vào màn hình thiết bị nhìn chằm chằm, vây quanh phía trước máy nhất là mấy vị đại lão ngoại khoa như Đô Diệp Thanh.
"Cái này là?" Khâu Bác Văn hít một hơi khí lạnh rồi.
Sẽ không sai, trên màn hình thiết bị hiển thị người bị thương có dấu hiệu Tâm Bao Tích Dịch (tràn dịch màng tim).
Tâm Bao Tích Dịch giống như cổ trướng, giống như tràn dịch màng phổi, có một lượng nhỏ thuộc về chức năng cơ thể bình thường đóng vai trò bôi trơn tạng khí.
Bất kể thế nào, người hiểu đều hiểu, muốn đầu dò một giây đến nơi đo được Tâm Bao Tích Dịch chắc chắn là thần thủ, nếu không là nhân viên kiểm tra vận may cực tốt. Lượng nhỏ Tâm Bao Tích Dịch thông thường nằm ở thành sau tim không dễ hiển thị.
Mắt của mấy vị đại lão lại dán vào màn hình thiết bị xác định lượng tích dịch.
"Chắc chắn có vượt quá 50."
Đo lại xem.
"Dự kiến vượt quá 100."
Con số này:
"Tuyệt đối không phải lượng bình thường!"
Vài câu nói xong, mọi người hiểu chẩn đoán sơ bộ của ai là đúng rồi. Tâm Bao Tích Dịch vượt quá phạm vi bình thường nếu không phải bản thân màng tim có bệnh lý, kết hợp với người bị thương này trước khi xảy ra sự việc thuộc trạng thái khỏe mạnh, thỏa đáng đại diện cho ngoại thương dẫn đến.
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Điện Hạ Hôm Nay Đã Ngã Đài Chăng?