Đợi sau khi anh tiếp nhận gậy từ tay Tạ lão sư, mới biết việc này không hề dễ dàng. Không dễ dàng ở chỗ nghe thấy nhịp tim không đều như vậy của người bị thương đủ để khiến tất cả bác sĩ kinh hồn bạt vía.
Chỉ sợ, trong một khoảnh khắc tim của người bị thương này có ngừng đập hay không.
Dùng thuốc không?
Tâm Tạng Thứ Thương (tim bị giập) uống Nitroglycerin là không thể thuyên giảm, tiêm các loại Nitrite cũng không có hiệu quả. Chỉ cần không phải dẫn phát Tâm Cơ Cảnh Tử (nhồi máu cơ tim) diện rộng dễ khiến người bị thương đột tử, hoàn toàn có thể đợi nhịp tim của người bị thương ổn định hơn một chút rồi tính tiếp, bao gồm cả việc chuyển viện bệnh nhân.
Đừng quên bản thân cơ thể người biểu hiện tuyệt đối sẽ gấp gáp hơn bác sĩ, phát hiện vấn đề lập tức các tế bào của mình toàn bộ xông lên thực hiện chức năng tự tu phục. Cố gắng thêm chút nữa, cố gắng nghe và sờ nhịp tim, mạch đập của người bị thương.
Trương Thư Bình càng lúc càng có thể tĩnh tâm lại rồi, là cảm nhận được xu thế tim của người bị thương là hướng tới bình ổn.
Chứng tỏ sách lược của Tạ lão sư là đúng: Chưa đến thời khắc nghiêm trọng nhất, có thể đợi sinh mệnh lực của bản thân người bị thương đấu với tử thần một trận trước, xem tình hình thế nào rồi mới tiến hành bước tiếp theo có cần can thiệp y học hay không. Bởi vì can thiệp y học đối với loại bệnh nhân này tương đương với cú đánh cuối cùng, không thể để lộ lá bài cuối cùng của y học cho tử thần quá sớm.
Hiểu được những điều này xong, trong lòng Trương Thư Bình thầm khen một câu: Tạ lão sư làm việc quá vững.
Mễ Văn Lâm đi theo sau Tạ sư tỷ chạy.
Suốt dọc đường đi nhanh, Tạ Uyển Oánh suốt dọc đường nhìn thấy người là hỏi có ai nhìn thấy xe tải nhỏ không. Thay vì mò kim đáy bể tìm người, không bằng tìm xe của La đại ca trước. Xe và người chắc chắn là ở gần nhau.
Cuối cùng có một người qua đường chỉ về phía trước ven đường, nói có một chiếc xe chở nước đóng bình đậu ở đó.
Có phương hướng rồi, nhanh chóng chạy bước nhỏ qua đó, thấy đúng là có một chiếc xe tải nhỏ đậu sát lề đường, tạm thời không chắc chắn có phải xe của La đại ca không. Lại bấm số điện thoại của La đại ca, nghe thấy tại hiện trường có tiếng chuông điện thoại đang reo.
Người bị thương là ở đây rồi.
"Ở đây!" Mễ Văn Lâm thất thanh gọi.
Hai người vòng ra phía sau thùng xe tải nhỏ, nhìn thấy cơ thể người sắp bị bánh sau xe đè lên nên khó bị người khác phát hiện kia, trong lòng không biết là kinh hay mừng.
Tạ Uyển Oánh nhanh chóng ngồi xuống chạm vào động mạch cảnh của người bị thương: Có.
"La đại ca, La đại ca."
Gọi người bị thương, người bị thương tạm thời không có phản ứng.
Giống như những người bị thương do dao đâm khác, một vũng máu lớn trên mặt đất khiến người ta kinh hãi.
"Ngón tay của anh ấy?!" Mễ Văn Lâm nhìn thấy rồi, ngón tay giữa bàn tay trái đầy máu của người bị thương bị dao gọt chỉ còn lại một nửa.
"Tìm ngón tay." Tạ Uyển Oánh nói.
Mễ Văn Lâm phản ứng lại rồi, kêu cái gì mà kêu, lúc này điều cần cậu làm nhất là tìm thấy nửa ngón tay đó để cùng đưa người bị thương đến bệnh viện, nhanh chóng tìm quanh quẩn gần đây.
Cảnh sát đi tới thông báo cho họ: "Xe cứu thương đến rồi."
Lần này đến đủ ba chiếc xe cứu thương, không cần thảo luận xem để ai đi trước nữa.
Tạ Uyển Oánh làm tốt việc băng bó đơn giản cho vết dao đâm lớn nhất sau lưng người bị thương, để xe cáng qua đây đưa người bị thương lên cáng.
Mễ Văn Lâm tìm thấy nửa đốt ngón tay kia, đang nhịn nỗi đau buồn nôn. Đột nhiên thấy Tạ sư tỷ làm việc thần tốc không định đợi cậu nữa, khiến cậu cuống quýt không dám nghĩ ngợi lung tung nữa, dùng túi nilon bọc lấy đốt ngón tay đứt kia cầm theo suốt dọc đường đuổi theo sư tỷ.
Trong đám đông nhìn thấy bóng dáng nhanh như chớp của cô còn có bác sĩ Diêu Trí Viễn, quay đầu lại, anh lại nhìn ba người đang tranh chấp không thôi trước mặt.
"Làm Hoàn Giáp Mạc Xuyên Thứ (chọc màng nhẫn giáp)."
"Không đúng, phải làm Khí Quản Thiết Khai (mở khí quản), nếu không khối máu đông không lấy ra được, khí đạo tiếp tục tắc nghẽn."
"Làm sao anh khẳng định có huyết khối kẹt ở đây? Có thể làm xuyên thứ trước, không được mới làm thiết khai."
"Nếu không thì hỏi Oánh Oánh!"
Nghe thấy lời này, Diêu Trí Viễn phải nói cho ba người họ biết: "Cô ấy đi rồi."
Đề xuất Hiện Đại: Em Chồng Nhắm Vào Điền Sản Trước Khi Gả Của Ta