Một mặt tiếp tục giám trắc tâm suất và mạch đập của hoạn giả, Tạ Uyển Oánh nhanh chóng gọi sư muội: "Mễ Tư Nhiên."
Nghe thấy chỉ lệnh của sư tỷ, Mễ Tư Nhiên ưỡn ngực, đáp: "Có."
"Em ngồi xe cứu thương đi cùng bệnh nhân đến bệnh viện, về Quốc Hiệp." Tạ Uyển Oánh nói.
Bản thân thực sự rất muốn ở lại đây cùng sư tỷ sư huynh tiếp tục cứu người, ý nghĩ này của Mễ Tư Nhiên vừa xẹt qua, lập tức phủ định ngay. Không, cô phải nghe lời Tạ sư tỷ, Tạ sư tỷ sắp xếp như vậy nhất định có nguyên nhân y học hợp tình hợp lý.
Sự cân nhắc của Tạ Uyển Oánh là như thế này.
Nhìn quanh hiện trường, nữ bác sĩ chỉ có mình và sư muội. Giống như bác sĩ nam chăm sóc bệnh nhân nam thì dễ nói chuyện, nữ bác sĩ chăm sóc bệnh nhân nữ cũng thuận tiện câu thông hơn.
Rất nhiều khi, một số lời của bệnh nhân là không thốt ra được cho bác sĩ khác giới nghe.
Thẩm Hi Phỉ đang nằm nghe thấy sự sắp xếp chu đáo của cô, không nhịn được có chút cảm động dâng lên trong lòng, đồng thời có thể cảm nhận chân thực sự lý trí luôn duy trì của bác sĩ Tạ "một gân". Cùng là bác sĩ, cô quá hiểu lúc mấu chốt càng cần bác sĩ không một chút rối loạn.
Có bác sĩ Tạ ở lại đây trông chừng Chương Tiểu Huệ, hy vọng là có.
Thẩm Hi Phỉ lại cố sức thốt ra một tiếng: "Tôi nghe lời cô, bác sĩ Tạ Uyển Oánh."
Người bị thương nghe lời, xe cáng từ trên xe cứu thương được đẩy xuống.
Mễ Tư Nhiên tuân theo chỉ thị của Tạ sư tỷ, hộ tống người bị thương đi về phía Quốc Hiệp, lúc sắp đi không quên dặn dò đường đệ chuẩn bị chia đường: "Cậu ở đây phải chăm sóc sư tỷ cho tốt đấy."
"Biết rồi biết rồi." Mễ Văn Lâm ứng đáp.
Trương Thư Bình nghe thấy không vui rồi, hai người này có lão sư của mình sao cứ chỉ nhìn chằm chằm vào Tạ lão sư của cậu thế.
Xử lý xong người bị thương này, cả nhóm chuyển sang phía bác sĩ Tạ. Mặc dù ai nấy biết bác sĩ Tạ bản lĩnh lớn lao, trước đó không gọi họ giúp đỡ chắc là không cần.
Thấy họ qua đây, Tạ Uyển Oánh nhắc đến một chuyện khác: "Các anh giúp tôi đi tìm La đại ca với."
La đại ca?
"Anh ấy là người đầu tiên phát hiện có tình trạng bất thường lái xe đến đây tìm Chương Tiểu Huệ, sau đó không biết thế nào tôi gọi điện cho anh ấy, anh ấy không nghe máy nữa."
Mọi người nghe xong lời này của cô, đột nhiên ý thức được có lẽ hiện trường không chỉ có mấy người bị thương này, rất có khả năng có người bị thương đang tính mạng ngàn cân treo sợi tóc nhưng tạm thời chưa được người khác phát hiện, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
"Thật tồi tệ, phải nhanh chóng tìm ra người thôi." Lâm Hạo sắc mặt sắt lại nói.
"Quay lại hỏi tên phạm nhân kia?" Tả Tấn Mậu đề nghị.
Họ đã khống chế được hung phạm giao cho cảnh sát.
Cảnh sát nhất định là phải hỏi hung phạm.
Vấn đề là hung phạm này bản thân tinh thần dường như có vấn đề, sau khi bị bắt thì tự mình phát điên trước, miệng nói năng lộn xộn, người khác hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì.
Những người khác trong lòng hoang mang, căng thẳng nghĩ xem nên tìm kiếm ở đâu, thời gian từng giây từng phút trôi qua không thể lãng phí thêm nữa.
Trong đám đông có tiếng hỗn loạn, thấy có một người dân từ xa chạy lại vừa lớn tiếng gọi: "Có người nằm ở kia không động đậy nữa rồi."
Là tìm thấy La đại ca rồi sao? Lâm Hạo bọn họ cùng cảnh sát quay đầu chạy ngay, chạy qua đó kiểm tra tình hình.
Trương Thư Bình và Mễ Văn Lâm không đi theo các sư huynh, dường như là ngầm phân tranh, hai người đều ở lại đây theo lời Mễ Tư Nhiên nói là cần phải chăm sóc tốt cho Tạ sư tỷ Tạ lão sư.
Rất nhanh, những người đi qua đó xác nhận được người bị thương mới phát hiện không phải La đại ca, là bảo mẫu đi cùng Dương Thiếu Khôn do chưa đi xa nên bị hung phạm chém luôn.
Nghe thấy tin không phải La đại ca, Tạ Uyển Oánh trong lòng không thở phào mà càng thêm lo lắng.
La đại ca tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ đột nhiên bốc hơi khỏi nhân gian. Nếu La đại ca có mệnh hệ gì, để La tiểu muội và đứa con của La tiểu muội phải làm sao.
Đề xuất Trọng Sinh: Thanh Mai Vò Lưu Tô, Phượng Quan Phủ Bạch Cốt