Hoa khôi nổi tiếng của Quốc Hiệp, không ai không biết. Cố nhiên đám con trai lớp họ luôn khẳng định Chương Tiểu Huệ còn lâu mới sánh được với mị lực của nữ học bá lớp mình.
Lâm Hạo nuốt mạnh một ngụm khí, hai mắt lại nhìn về phía khuôn mặt và cơ thể của người chết.
Cơ thể người đã trở nên cứng đờ, dung mạo cố định ở khoảnh khắc trước khi chết.
Hai nhãn cầu mở trừng trừng giống như mắt cá chết lật ngược lên, rất đáng sợ, tuyệt đối là tư thế chết không nhắm mắt.
Có thể thấy, người chết lúc sinh thời đại khái là không tin mình cũng sẽ trở thành đối tượng bị giết.
Theo phán đoán tại hiện trường của các bác sĩ, cái lỗ lớn trên ngực người chết chứng tỏ nhát dao này đâm rất sâu.
"Mũi dao vào tim rồi, không cứu được." Bác sĩ Phan Thế Hoa nói.
Dao đâm xuyên tim, đây là mạng mà thần tiên cũng không cứu nổi. Bác sĩ ở hiện trường cũng vô dụng.
Người này chết như thế này coi như là một kẻ đen đủi. Nói chung tình cờ bị người ta đâm một nhát trúng ngay chỗ hiểm là xác suất khá nhỏ. Dù sao hung thủ không phải bác sĩ không hiểu giải phẫu người cũng không có mắt nhìn xuyên thấu.
Nếu nói người này có đáng chết hay không, bác sĩ rất coi trọng sinh mạng, không thích có ai đó bị ai đó đâm chết.
Lâm Hạo nghi hoặc là: "Hắn có một mình à?"
Tên này ngồi xe lăn cư nhiên lại ở hiện trường một mình, không màng đến cơ thể tàn tật của mình nhất định là kết cục không chạy thoát nổi, bị đâm chết một nhát như vậy.
Theo lý mà nói, đây là một đại thiếu gia nhà có tiền không thể không có người chăm sóc túc trực 24/24.
Bác sĩ "Sherlock" Phan suy đoán, có lẽ mưu đồ của người này là "bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng", muốn sau khi người khác hành hung thì nhặt nhạnh chút lợi lộc gì đó. Đâu có ngờ gặp phải kẻ cứng đầu kia, sớm đã thấu triệt suy nghĩ của người này, đang cơn giận dữ dứt khoát đâm chết anh trước rồi tính sau.
Chứng tỏ người này, trước đây vì trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật mà nhảy lầu mạng lớn không chết được bác sĩ cứu một mạng, sau khi tàn phế đối với bạn gái cũ ngoài mặt âm thầm theo dõi không buông tha quấy rầy không dứt, đến cuối cùng tiếp tục diễn màn kịch cơ quan tính tận tự cho là thông minh có thể đắc ý vênh váo. Kết quả lại một lần nữa hại chính mình, lần này là trực tiếp hại chết mình.
Bác sĩ Phan Thế Hoa rút khăn tay của mình che mặt người chết lại, y giả nhân tâm làm đến nơi đến chốn.
Tiếp đó nhanh chóng đứng dậy, cùng Lâm Hạo đi xem người bị thương tiếp theo.
"Thình thịch thình thịch", sau lưng họ truyền đến tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó là tiếng "oa oa oa", là tiếng kêu của đám sư đệ sư muội.
"Sao các em lại theo tới đây?" Lâm Hạo vội vàng quay đầu nói đám hậu bối này.
Sư huynh làm lão sư làm tiền bối rồi, giống như các lão sư năm xưa trong lòng luôn nhớ đến sự an toàn của hậu bối.
"Lo cho sư huynh sư tỷ ạ." Mễ Tư Nhiên đáp.
Sư muội này thật bình tĩnh, phản ứng nhanh nhạy, trả lời dứt khoát, có chút phong thái của Tạ đồng học, ước chừng là do chịu ảnh hưởng nhiều từ Tạ sư tỷ.
Lâm Hạo không hỏi thêm nữa, vì phía trước truyền đến tiếng rên rỉ phát ra từ miệng người.
Có người còn sống, là chuyện tốt.
Mấy bác sĩ nhanh chóng chạy bước nhỏ về phía nơi phát ra âm thanh, vây quanh người bị thương thứ hai.
Đèn pin trong tay bác sĩ Phan trước tiên quét qua cơ thể, các bác sĩ khác phối hợp với ánh đèn cùng nỗ lực muốn biến mắt mình thành mắt X-quang.
"Đó đó đó —— là ruột phải không?" Giọng nói trong cổ họng Mễ Văn Lâm run rẩy, như lá rụng mùa thu.
Những người khác dường như nghe thấy lời cậu thốt ra, đồng thời rùng mình một cái.
Rõ ràng Mễ Văn Lâm không nhìn lầm, thực sự chính là ruột trong bụng người từ trong bụng lòi ra ngoài rồi.
Vết thương ở bụng người bị thương dài mười mấy centimet lộn ra ngoài, phần ruột tràn ra, theo phán đoán sơ bộ của bác sĩ Phan và bác sĩ Lâm: "Chắc là tiểu tràng (ruột non)."
Vết dao đâm ở bụng cộng với ruột lòi ra ngoài, trong lâm sàng không thể coi là hiếm gặp.
Đề xuất Cổ Đại: Nô Lệ Bị Ta Thủy Loạn Chung Khí Đã Xưng Đế