Đồ vật đã tìm ra rồi. Cầm kính lúp quan sát kỹ, Tạ Uyển Oánh nghĩ: Quả nhiên là có chút không giống.
Thiên tài bác sĩ Diêu có tư duy, chỉ là còn thiếu chút hỏa hầu.
Lúc này không quản được có chặn đường phát minh của người khác trong tương lai hay không, có lẽ thông tin cô cung cấp có thể khiến khoa học kỹ thuật thế giới này tiến bộ nhanh hơn. Tạ Uyển Oánh chủ động cung cấp thông tin khoa học tương lai.
"Anh dùng là lò xo."
"Dùng lò xo không tốt sao?" Những người khác tranh hỏi thay Diêu Trí Viễn.
Không phải không tốt, là không mấy cần thiết.
"Anh ấy dùng kim thẳng."
Tư duy kim thẳng là tiếp tục thiên về dạng máy dập ghim.
"Cô nói dùng kim cong thì làm sao nảy lên được?"
Ngón tay Tạ Uyển Oánh chỉ lên trần nhà.
Đối diện điện thoại, một nhóm người Ngoại Thần Kinh nghe thấy câu đố bên này. Hoàng Chí Lỗi nói về tiểu sư muội: "Oánh Oánh từ khi nào trở nên hóm hỉnh thế."
Bị Tào sư huynh ảnh hưởng sao?
Có lẽ có một chút, Tào sư huynh tặng cô vịt vàng nhỏ, bảo cô học cách trở nên hóm hỉnh.
Luận về đoán não bác sĩ Tạ, bác sĩ Phan lại đi đầu tiên: "Oánh Oánh đang chỉ mặt trăng."
Muốn đoán tầng sâu hơn, mặt trăng và thiết bị y tế có quan hệ gì, phải dựa vào thiên tài.
"Đòn Bẩy."
Tống thiên tài và Diêu thiên tài đồng thanh.
Tại hiện trường có người cầm một cây kim tròn ngoại khoa, đầu ngón tay ấn xuống một bên, bên kia lập tức vểnh lên, có thể không cần dùng lò xo.
Bộ não của đại lão Tiến sĩ Công trình khoảnh khắc được khai thông, Diêu Trí Viễn hưng phấn nói: "Tôi mang về sửa lại chút."
Những người khác nghe ra được, trong hộp công cụ của Diêu đại lão còn bảo bối khác chưa mang ra dùng đâu.
Trong lòng Tạ Uyển Oánh thấy vui, chứng tỏ phẫu thuật có hy vọng.
Không ngờ lúc này mấy vị đại lão ngoại khoa ở bệnh viện chưa về. Nghe nói đám sư huynh đệ này hiếm khi tụ tập đông đủ một lần, ăn xong bữa cơm nhỏ do Trương đại lão mời ở nhà ăn nhỏ của bệnh viện, vừa trò chuyện vừa uống trà.
Với tư cách là người dẫn đầu đội ngũ, Nhậm Triết Luân gọi một cuộc điện thoại quan tâm xem đám trẻ tăng ca đã ăn no chưa, thảo luận đến đâu rồi. Câu sau anh tuyệt đối chỉ là thuận miệng hỏi thôi, vì thời gian ngắn thế này chắc chắn chưa thảo luận ra được gì.
Kết quả, Tạ siêu nhân vả mặt anh rồi.
"Có manh mối rồi sao?"
"Vâng, đồ của bác sĩ Diêu mang đi sửa lại có lẽ có thể dùng được." Tạ Uyển Oánh không dám nói quá chắc chắn.
Cô chỉ trả lời như vậy thôi đã khiến Nhậm Triết Luân nhảy dựng khỏi ghế.
Các đại lão khác đang ăn cơm trên bàn cùng vẻ mặt với anh đều tỏ ra rất kinh ngạc.
"Hiệu quả này nhanh như chớp giật vậy." Trương đại lão mở to mắt, biểu thị mình nghe thấy tốc độ của đám trẻ này mà muốn ngây người.
"Hay là thế này." Bác sĩ Đô Diệp Thanh phái bảo thủ nói, "Các cậu hãy mời công ty B và những người khác đến xem ca phẫu thuật này, chủ động xuất kích chặn đường lui của họ."
Một đám người bị lời của y làm cho kinh hãi.
Khâu Bác Văn ngồi gần y nhất muốn sờ trán y xem có phải bị sốt không: Phái bảo thủ số một như cậu bị kích thích gì vậy?
"Tôi dám cá, ca phẫu thuật các cậu làm người của công ty B làm không ra, cứ cố học theo là ngã ngựa." Đô Diệp Thanh nói, dứt khoát đập nồi dìm thuyền, mạo tiến đến cùng.
Những người khác nghe lời này không dám thở mạnh, quay đầu thấy Trương đại lão nheo đôi mắt xám nhỏ dường như đang cân nhắc phương án tấn công công ty B?!
Lời của các đại lão đối diện Tạ Uyển Oánh nghe thấy liền vội vàng né sang một bên: Sao cảm giác, các đại lão dường như chạm được vào cái khí thế do cô trọng sinh mang lại.
Thời gian đã muộn, cuộc thảo luận tạm dừng, ai nấy giải tán về nhà.
Đêm dài mênh mông, trên đường đi ra cổng bệnh viện, chuông điện thoại reo, nhìn qua, là: La đại ca.
"Bác sĩ Tạ. Tôi muốn hỏi cô một vấn đề."
"Vấn đề gì ạ?"
"Lúc đầu cô không sợ tôi giết cô sao?"
Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh: Dùng Ngọc Bội Kết Nối Cổ Kim