Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 3711: Thử địa vô ngân tam bách lạng

Chủ động xuất kích nhất định là có rủi ro phải mạo hiểm. Rủi ro này không phải nói Tạ Uyển Oánh cô sợ cặn bã, Tạ Uyển Oánh cô sợ rủi ro không phải đến từ đối thủ mà là người nhà mình.

Đừng quên cô đang thể hiện trước mặt một đám đại lão quen biết cô.

Lời vừa nói ra, quả nhiên các bạn học và lão sư của cô đều vô cùng kinh ngạc.

Từ những khuôn mặt đó, cô có thể đọc được trong não hải của đám người này chắc hẳn đều đang suy tư tại sao Tạ bạn học lại biến tính rồi?! Học thuật của Tạ bạn học lợi hại thì ai cũng biết nên sẽ không quá kinh ngạc, ngược lại hành vi khác thường của cô tuyệt đối sẽ làm chấn động lòng người. Ai bảo Tạ Uyển Oánh cô từ trước đến nay lạnh lùng như một người băng, đối với bất kỳ ai bất kỳ việc gì đều lấy điềm tĩnh làm chủ, nguyên tắc xử thế phụng hành là người không phạm ta ta không phạm người.

Chuyện chủ động mạo phạm người ta đối với người xử thế tròn trịa như cô mà nói là không thể nào đi làm, thuần túy là rảnh rỗi sinh nông nổi, ăn quá no tự tìm phiền phức.

Tất cả các bạn học và lão sư hiểu rõ cô, ánh mắt lóe lên dữ dội: Tạ bạn học chủ động tìm rắc rối cho một người? Có vấn đề, có vấn đề cực lớn.

"Oánh Oánh và người này có quen biết không?"

Phan Thế Hoa nhận được sự truy hỏi dồn dập của Nhạc lớp trưởng và Lâm Hạo.

"Tôi không biết."

Phan Thế Hoa một mực phủ nhận. Chưa được sự đồng ý của Tạ bạn học, cậu ta tuyệt đối không đi suy đoán sự riêng tư của cô.

"Lạ thật, vừa rồi Oánh Oánh ở bên ngoài gặp bà ta không có chào hỏi." Lâm Hạo hồi tưởng lại cảnh tượng trước đó ở đại sảnh.

Chào hỏi cái gì? Nhạc lớp trưởng muốn nói Lâm Hạo bạn học biến thành ngốc rồi. Tìm rắc rối chứng tỏ hai bên là quan hệ không hữu hảo, không phải bạn bè việc gì phải chào hỏi.

"Không phải đâu lớp trưởng. Ý tôi là Oánh Oánh không hề biểu hiện ra sự chú ý đặc biệt đến người này." Lâm Hạo giải thích hai câu.

Nếu đối thủ đến, ít nhất trong ánh mắt biểu tình của Tạ bạn học sẽ lưu lại chút dấu vết.

"Trước khi họp đoạn thời gian này có xảy ra chuyện gì không?" Lâm Hạo nghi ngờ.

Bạn học của cô toàn là IQ cao, khả năng phá án cực đỉnh. Bạn học còn như vậy, huống chi là các đại lão lão sư khủng khiếp.

"Có vấn đề." Cao Chiêu Thành nói với mấy đồng nghiệp bên cạnh.

"Vấn đề nằm ở đâu cậu biết không?" Vu Học Hiền đấu khẩu với anh.

"Vấn đề thứ nhất là tên kia trước khi nói chuyện đã nhìn Tào Dũng." Cao Chiêu Thành đạo.

Tên kia chính là chỉ Thường Gia Vĩ.

Chứng tỏ mọi người từng người đến họp, không có một ai là hồn lìa khỏi xác, không có một ai là kẻ ăn chay, ngấm ngầm quan sát bốn phương chờ thời cơ hành động.

Thường Gia Vĩ nghe thấy lời bọn họ, trong lòng "ba la ba la" mắng đám người âm thầm nhìn trộm anh này.

Phó Hân Hằng nói một cách thực vụ, là anh để lộ sơ hở quá rõ ràng: "Cậu chủ động khơi mào để cô ấy nói chuyện, là muốn làm gì?"

Bạn học cũ là nhắc nhở Thường Gia Vĩ anh chú ý hành vi của mình một chút, rất nhiều người đang nhìn anh với vẻ không vui rồi.

Tào Dũng thì khỏi phải nói, một đôi mắt trừng người là muốn đem Thường ngáo anh cắm lên làm thịt nướng.

Đồ ngu, để cô ấy chủ động gây sự?

Có bản lĩnh cậu tự mình giúp cô ấy làm đi, để cô ấy tự mình gây sự?

Trong bụng Thường Gia Vĩ nghẹn một nỗi uất ức đầy rẫy.

Chuyện đánh cho đối phương sưng mặt dĩ nhiên là để cô ấy tự mình làm mới sướng nhất, thay cô ấy làm chỉ sợ cô ấy cảm thấy không đủ sướng. Anh là tính toán như vậy đấy.

Hơn nữa cô ấy nguyện ý chấp nhận đề án của anh, cũng là vì Thường Gia Vĩ anh đã nghĩ kỹ là muốn giúp cô ấy đánh lạc hướng rồi.

Quả thực, nếu không phải Thường tiền bối cho cô ánh mắt nói rõ sẽ giúp cô đánh lạc hướng, cô cũng không quá dám để lộ sơ hở trước mặt vô số đại lão quen biết tại hiện trường.

"Đám người các cậu nghĩ lung tung cái gì vậy? Không biết Oánh Oánh từ trước đến nay căm ghét nhất là học thuật bất đoan (gian lận học thuật) sao?" Thường Gia Vĩ dõng dạc tuyên bố trận đồ đánh lạc hướng bắt đầu giăng ra.

Một đám người một lần nữa quét mắt nhìn anh: Thường ngáo, cậu có biết mình đang nói cái gì không? Đúng là một kẻ "thử địa vô ngân tam bách lạng" (lạy ông tôi ở bụi này).

Đề xuất Ngược Tâm: Thân Mang Chứng Bệnh Cốt Giòn Như Gốm Sứ, Phu Quân Là Dược Sư Lại Đem Linh Dược Dâng Cho Người Trong Mộng.
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện