Nhìn người đang đi tới, Tạ Uyển Oánh nhận được ánh mắt chú ý của mọi người, đáp lại bằng một cái nhìn điềm tĩnh: Làm sao có thể.
Trước đây đã nói rồi, đa số bác sĩ đều thuộc phái thực vụ, không thích phô trương tình cảm.
Ngay cả là cặp đôi bác sĩ, mỗi người đều có việc bận rộn riêng. Tham gia hội nghị cùng một địa điểm cũng có khả năng đi riêng, bởi vì công việc được đặt lên hàng đầu, không nhất thiết phải cứ tụ lại một chỗ mà hành động.
Tạ sư tỷ khi yêu đương quá mức đoan chính, đoan chính đến mức biểu hiện ra quá "Phật tính", tuyệt đối là một sự khác biệt, khiến bọn họ không xem được náo nhiệt. Nhóm Mễ Tư Nhiên trong lòng thở dài một tiếng.
Tào Dũng đi tới cũng mang theo thái độ công sự công biện, hỏi những người có mặt: "Tôi tới rồi, cần tôi làm chút gì không?"
Công việc tiếp khách đầu tiên bắt đầu.
Các nhân viên tiếp đón vội vàng lấy tờ đăng ký khách mời và bút bi đưa cho khách.
Nhận lấy bút, Tào Dũng lần lượt điền thông tin cá nhân vào tờ đăng ký, nhìn qua thái độ rất nghiêm túc, thực chất điền đến ô thân phận hội viên, liền trực tiếp dừng bút.
Đám sư đệ sư muội phụ trách tiếp đón thấy biểu tình nhíu mày của anh, lập tức có thể đoán được: Tào sư huynh cũng không nhớ rõ cái này sao?
"Hình như tôi quên mất rồi." Tào Dũng ngại ngùng cười một tiếng, nói với bọn họ.
"Lần nào cũng bắt các cậu điền mà." Phương lý sự đạo.
"Người của các anh giúp tôi điền đấy chứ." Tào Dũng đáp.
Tào sư huynh không hổ là đại lão, trực tiếp để người ta điền hộ. Sư đệ sư muội vì thế trong lòng muốn khóc.
"Lật!" Đỗ Mông Ân lôi cuốn mục lục dày cộp ra, đẩy kính vùi đầu tìm đại danh của Tào đại lão.
Tào Dũng ghé đầu xuống, nhìn theo một cái, như có điều suy nghĩ nói: "Hóa ra là có phân hội viên phổ thông, hội viên chuyên khoa các loại này."
Sư đệ sư muội nghe xong lời này của anh, lại ngẩng đầu lên như lũ chim kinh hãi: Tào đại lão cư nhiên cũng giống bọn họ, cái gì cũng không biết.
Chẳng trách Phương lý sự vừa rồi đối với câu hỏi bọn họ không trả lời được đã không phê bình nửa lời.
Các đại lão có cá tính là không bao giờ nhớ những chuyện vặt vãnh này, bọn họ đến dự hội nghị là để thảo luận vấn đề học thuật chứ không phải để tranh giành thân phận hội viên gì. Đương nhiên, con người có phân cấp, có một số người đặc biệt để tâm đến những thân phận này. Cho nên Y Học Hội cần phải giống như các tổ chức xã hội khác mà bày ra các danh hiệu vinh dự.
Trong lúc đám nhỏ liều mạng tra mục lục, lại nghe thấy có tiếng bước chân tới gần.
Lần này là "đại bộ đội" vào trường.
"Oánh Oánh."
Đi ở phía trước nhất là Cao Chiêu Thành, vung vẩy túi công văn trong tay gọi to tiểu sư muội, từ đằng xa đã thấy bóng dáng Tào sư đệ cũng có mặt, cười hỏi: "Tào Dũng lái xe đưa em tới đúng không?"
"Không phải." Hai đương sự bị hỏi đồng thanh đáp.
"Bọn họ nói không phải, các cậu tin không?" Cao Chiêu Thành quay đầu, học theo Thân Hữu Hoán sợ thiên hạ không loạn mà hỏi những người khác.
Nối gót theo sau anh là một đám lão sư Quốc Hiệp, ai nấy đều mặc sơ mi sạch sẽ chỉnh tề, xách túi công văn khí chất, toàn bộ là những tinh anh y học bưu hãn.
Đối với câu hỏi của Cao Chiêu Thành, người thì lắc đầu người thì gật đầu.
Vì thế, Tạ Uyển Oánh nói với Cao sư huynh là có nhân chứng: "Lớp trưởng bọn em cùng ngồi xe buýt tới đây ạ."
Cao Chiêu Thành quay sang chỉ vào Tào sư đệ nói: "Cậu khẳng định là lái xe lén lút đi theo sau cô ấy mà tới."
"Không thể nào." Tạ Uyển Oánh đạo, "Tào sư huynh đến muộn hơn bọn em gần bốn mươi lăm phút."
Mọi người tại hiện trường nghe xong lời nói "một gân" này của cô, suýt chút nữa cười rộ lên.
Cao Chiêu Thành đi tới bá vai Tào sư đệ, cười đến gập cả người: Cô ấy liều mạng nói đỡ cho cậu, cậu cảm thấy thế nào hả?
Tào Dũng lườm vị Cao sư huynh này một cái: Không phải do anh khơi mào gây họa sao?
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Ta Không Còn Làm Lang Trung Chuyên Trị Sản Khoa, Gã Sư Đệ Tự Xưng Đã Bắt Đầu Cuống Cuồng.