Giới học thuật chú trọng học phái, mỗi nhóm học thuật thường thường có quan niệm khác nhau thậm chí trái ngược hoàn toàn về nhiều vấn đề học thuật. Có thể nói giống như tòa án vậy, hai bên mãnh hổ nếu không tìm chút thứ gì đó để tranh luận thì đều không thể thể hiện ra nền tảng triết học của học thuật.
Chân lý sở dĩ là chân lý, là do sự thống nhất của các mặt đối lập của nó.
Nguyên nhân Quốc Đô không nhiệt tình là gì?
"Hiện tại chưa dùng tới, triển vọng ứng dụng còn khá xa." Tào Chiêu nói.
Từng tham gia viện nghiên cứu của hệ Quốc Đô, Tạ Uyển Oánh có thể cảm nhận được các lão sư hệ Quốc Đô thích tập trung tinh lực nghiên cứu vào những kỹ thuật khá phù hợp với bối cảnh y tế trong nước, là một loại phái thực vụ thiên về tùy cơ ứng biến.
Viện trưởng của Quốc Hiệp nghe nói cũng thực vụ, nhưng luôn bị người ta cười nhạo là keo kiệt. Chứng tỏ người của Quốc Đô tiêu tiền rất sảng khoái vào lĩnh vực học thuật mà mình công nhận, ví dụ như Phương Trạch và Thủ Nhiên không hề thấp chi tiêu cho một đống thiết bị dụng cụ tiên tiến. Không giống như lãnh đạo viện của Quốc Hiệp là thực sự keo kiệt.
Hệ Quốc Hiệp không chỉ có Quốc Hiệp, Quốc Trị và Quốc Hiệp ở phương diện này khác nhau. Có đôi khi lão sư Quốc Hiệp riêng tư tự giễu nói, nếu không có Quốc Trị kích thích, lãnh đạo Quốc Hiệp ước chừng có thể keo kiệt đến mức vắt chày ra nước luôn rồi.
Người giàu Quốc Trị, tiêu tiền là hào phóng hơn Quốc Đô nhiều. Trên quốc tế có kỹ thuật gì tiên tiến nhất, bất kể nó có phù hợp với trong nước hay không, cứ mang về thử trước đã.
Phong cách làm việc như vậy của Quốc Trị tự mình bày tỏ là dựa trên lý luận thực tiễn tạo ra chân lý. Bạn nói không được tại sao không được, không thử sao bạn biết không được.
Đa số mọi người cho rằng, lý luận trên chỉ là cái cớ mà Quốc Trị tự tìm cho mình mà thôi. Thực tế là gì? Bệnh viện là nói chuyện dựa trên nghiệp vụ. Cái lợi của việc theo kịp kỹ thuật mới nhất quốc tế là không cần bàn cãi, bệnh nhân cũng là người tiêu dùng, ai nấy đều hy vọng mình có thể tận hưởng kỹ thuật và dịch vụ y tế hợp thời đại nhất thế giới.
Đây là lý do tại sao người Quốc Hiệp một bên đố kỵ Quốc Trị, một bên khinh bỉ tư thế "xin ăn" này của Quốc Trị.
Lão sư của Quốc Hiệp là thanh cao hơn nhóm Trương đại lão và Thân sư huynh nhiều.
Vì vậy lãnh đạo viện Quốc Hiệp rất phiền muộn, bọn họ là người phụ trách quản tiền, biết không có tiền thì chuyện gì cũng không làm được, luôn luôn gõ đầu cấp dưới đừng quá thanh cao. Lại không được thì làm thế nào, đưa những người như Phó lão sư vào Quốc Hiệp.
Nếu không thể tìm được một người có thể so bì với Trương đại lão về độ liều mạng trong tiền bạc, Tâm Hung Ngoại Khoa của Quốc Hiệp làm sao có thể khôi phục lại uy phong lẫm liệt như xưa.
Nói đến đây, Tào Chiêu có chút ý vị nhìn cô em nhỏ mỉm cười rồi truy vấn: "Trương Hoa Diệu rốt cuộc để em làm cái gì?"
Cái sự thông minh sâu sắc của cô em nhỏ, cần phải sau khi tiếp xúc với cô em nhỏ thì người ta mới có sự lĩnh hội đau đớn sâu sắc.
Đừng tưởng cô em nhỏ chỉ là học thuật thông minh còn những chuyện khác thì như thỏ con vô hại. Cô em nhỏ là người có thể bất cứ lúc nào cắn một miếng thật đau vào kẻ muốn coi cô như thỏ trắng mà đùa giỡn, khiến bạn lật xe một cách triệt để.
Thử nghĩ xem, tại sao cô em nhỏ cuối cùng ai cũng không chọn, lại chọn ba anh làm đạo sư nghiên cứu khoa học. Tưởng chỉ là vì quan điểm của hai người về vấn đề học thuật khá hòa hợp sao?
Thực tế tiêu bản cô muốn, đề tài cô muốn, Thần Tiên ca ca anh cũng có thể nghĩ đủ mọi cách mang đến cho cô, Trương đại lão càng nắm giữ nguồn tài nguyên tương đương với ba anh hoàn toàn có thể thỏa mãn cô.
Nguyên nhân chỉ có một. Ba anh là loại đạo sư kiểu tự hy sinh sẽ vô điều kiện cống hiến cho nhân tài cấp dưới. Thần Tiên ca ca anh và Trương đại lão không phải loại tính cách này.
Trong ba anh em nhà anh, thực tế chỉ có tác phong nhân phẩm của lão Tam là giống ba anh nhất. Do đó, cái tên quỷ tài họ Tống kia cuối cùng đã chọn đi theo em trai anh làm việc.
Thiên tài đều là những người thông minh nhất, không thể chỉ thông minh trong học thuật. Tống Học Lâm rất tinh minh, cô cũng vậy.
Đề xuất Hiện Đại: Những Năm Tháng Ta Bị Nhiếp Hồn