"Cảm ơn anh, bác sĩ Tả." Biết được quý tính của người ta, Tạ Uyển Oánh thêm một câu cảm ơn kèm theo danh xưng.
Nghe thấy câu cảm ơn lịch sự này của cô, bác sĩ Tả ngoài việc cảm thấy tâm lý thoải mái, lại một lần nữa quan sát khuôn mặt quá đỗi trẻ trung không mấy tương xứng với tính cách quá đỗi trầm ổn của cô.
Quay người lại, Tạ Uyển Oánh hướng về phía một người khác cảm ơn, cung kính nói: "Cảm ơn sư huynh Nhậm."
Tục ngữ nói rất đúng, trăm nghe không bằng một thấy. Nghe giọng qua điện thoại, nghe người ta nói một đống, không bằng hiện tại hai bên gặp mặt, nhìn rõ đối phương.
Công bằng mà nói, sư huynh Nhậm dáng người không cao, tướng mạo không đẹp trai, tuy nhiên, con người nói về khí chất, sư huynh Nhậm toàn thân toát ra một ấn tượng kinh người rằng hễ ra tay chắc chắn sẽ cực ngầu. Chỉ tiếc sư huynh Nhậm thâm trầm như đại lão Trương độc thiệt, tuyệt đối không thể dễ dàng lộ một chiêu cho người ta xem của lạ.
Nhậm Triết Luân nghe cô gọi sư huynh, không nói không rằng, trong mắt không ngoài dự đoán hiện lên cái biệt danh trước đó đã đặt cho cô: "Lão du điều" (cáo già) Uyển Uyển sư muội.
Chỉ có thể nói sau khi tận mắt thấy một lần càng làm thực thêm danh hiệu cáo già của cô.
Đối mặt với bệnh nhân cấp cứu nguy kịch, không nói kỹ thuật thế nào, tâm thái này có thể sánh ngang với bác sĩ già. Cách đối nhân xử thế càng giống như cáo già, có lễ có tiết, có tiến có lùi.
"Bác sĩ Tạ." Y tá Dương ở bên ngoài gọi một tiếng, giục cô ra bổ sung y huấn (y lệnh).
Tạ Uyển Oánh nói một câu: "Sư huynh, em đi xử lý bệnh nhân trước." Sau đó quay người không đợi ai nói gì, "đùng đùng đùng" phi nước đại ra ngoài.
Rõ ràng cô hiểu quy tắc hành sự lâm sàng hơn bất cứ ai, biết làm thế nào có thể đắc tội người khác hay không, cáo già không gì bằng.
Có công việc chắc chắn phải làm trước rồi tính sau. Tạ Uyển Oánh đối với việc này nghĩ cũng không cần nghĩ, còn nán lại sợ sư huynh Nhậm trực tiếp nói cô nói nhảm liên thiên. Đạo chung sống với đại lão là, khi đại lão chưa nói với cô là muốn nghe cô nói chuyện, tốt nhất cô đừng có nhiệt tình quá mức mà dán mặt vào mông lạnh, không phải sợ tự chuốc lấy nhục nhã mà e rằng sẽ khiến đại lão nảy sinh nghi vấn về tố chất nghề nghiệp của cô, lẳng lặng đi làm việc là giữ mình ổn thỏa nhất.
Y tá Dương thấy cô ra ngoài xong, lập tức ghé sát tai cô báo cáo nhỏ: "Chủ nhiệm Trương tối nay cũng về rồi."
Tối nay vận may gì đây? Đại lão hết người này đến người khác trở về?
Nhãn cầu của Tạ Uyển Oánh lặng lẽ xoay vài vòng.
"Cô có biết là chuyện gì không, bác sĩ Tạ?" Thấy biểu cảm của cô giữ rất bình tĩnh, y tá Dương tỏ ra kinh ngạc. Chuyện chưa nói sao cô biết được, chẳng lẽ cô đã hóa thân thành con giun đũa trong bụng đại lão Trương.
Sờ đầu đại lão Trương, cô nào dám, sợ không muốn sống nữa rồi.
Làm bác sĩ có thể sờ là bệnh tình của bệnh nhân.
Quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, gần năm giờ, rạng sáng, dân gian thời xưa gọi là lúc âm dương giao thế, thời đoạn Diêm Vương thích đòi mạng nhất. Bất luận thế nào, trên lâm sàng thường xuyên thấy một số ca bệnh nặng không trụ nổi qua khoảng thời gian này là sự thật.
"Ý bà là, có bệnh nhân cấp cứu, cho nên chủ nhiệm Trương về rồi." Y tá Dương hiểu ra ý của cô, nghĩ cũng là đạo lý này rồi. Nếu không, Trương Hoa Diệu không thể vô cớ nửa đêm chạy về bệnh viện làm loạn. Trừ phi Trương Hoa Diệu về là để gặp đồ đệ Nhậm, nhưng bản thân Nhậm Triết Luân tối nay về trước đó không chào hỏi ai là chuyện ngoài ý muốn.
Là bệnh nhân nào khiến đại lão Trương không ngủ mà phi về bệnh viện? Nghĩ đại lão Trương là bác sĩ lớn làm lãnh đạo, không quản bệnh nhân thông thường.
Phòng bệnh VIP của Quốc Trị luôn trong tình trạng ở đầy là chuyện thường thái. Y tá Dương nhất thời không đoán ra vị khách VIP nào xảy ra vấn đề lớn khiến đại lão Trương phải chạy bộ về bệnh viện.
"Bác sĩ Tạ, cô có biết là bệnh nhân nào không?" Y tá Dương hỏi.
Quách Tử Hào xen vào một câu: "Tôi biết, chắc là vị Tề đổng đó. Trước đó bác sĩ Tạ đã nói với người nhà ông ấy, bảo người nhà ông ấy hai ngày này chú ý một chút ở lại bệnh viện cùng cụ."
Đề xuất Hiện Đại: Một Lần Biệt Ly, Vô Vọng Trở Về