Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3552: Đụng mặt

"Oánh Oánh."

Sau bữa trưa, bị Hoàng sư huynh gọi lại hỏi chuyện.

"Em nói xem, em định đi làm thí nghiệm với ai?"

"Hoàng sư huynh."

Tạ Uyển Oánh có chút không hiểu nổi tin tức này rò rỉ ra thế nào. Nghĩ bụng phụ đạo viên Nhậm lão sư của lớp mình chắc không thể tiết lộ cơ mật của cô.

Nhậm Sùng Đạt sẽ không nói với bất cứ ai, biết chuyện này có chút trọng đại sợ nói sớm ra sẽ nổ nồi áp suất mất. Một đám lão sư đều như hổ đói nhìn chằm chằm Tạ đồng học tự mang kinh phí thí nghiệm.

Cô không ngờ tới, vị lão sư cô định theo là cha của ai, sao có thể không rò rỉ phong thanh.

"Em nói đi chứ." Hoàng Chí Lỗi sốt sắng giục giã.

"Đừng hỏi nữa."

Giọng nói này khiến Hoàng Chí Lỗi mạnh mẽ quay đầu lại, hai mắt trừng trừng nhìn con "Mèo Tống" kia: Cậu nói cái gì? Cậu không phải muốn giữ người lại sao?

Tiền bối tiểu ngốc nghếch dường như hiểu lầm cái gì rồi.

Trước tiên phải làm rõ, muốn giữ người lại là vì cái gì. Nếu muốn giữ người lại chỉ vì công việc thì hoàn toàn không cần thiết, muốn giữ người lại là vì niềm vui.

Công việc là phải vui vẻ, công việc không vui vẻ thì không cần thiết phải làm.

Anh muốn giữ bác sĩ Tạ lại làm việc là vì cho rằng cùng nhau làm việc chắc là khá vui vẻ. Nhưng hiện tại xem ra, chính bác sĩ Tạ cho rằng nếu ở lại thì có vấn đề chưa giải quyết được.

Ngồi trên sofa, Tống Học Lâm chậm rãi gặm quả táo sau bữa trưa, khuôn mặt thanh tú văn nghệ lạnh lùng cao thâm mạc trắc.

Hoàng Chí Lỗi nhấp nhổm đi tới đi lui, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn Mèo Tống: Cậu nghĩ cách đi chứ.

Thấy Hoàng sư huynh không mở miệng hỏi nữa, Tạ Uyển Oánh chuồn lẹ.

Đến nước này, dường như dù cô không mở miệng, Tào sư huynh cũng biết hết rồi.

Tối nay bữa cơm này có ăn không? Khi ăn nói những gì?

Tan làm đi theo Tào sư huynh ra xe, có một cuộc điện thoại của trẻ con gọi tới.

"Cháu và mẹ cháu có phiếu ăn buffet, tối nay định đi ăn buffet, ba cháu không đi nên thừa một vé, cô có đi ăn cùng không, người đẹp?" Là Tào Trí Nhạc tiểu bằng hữu lấy trộm điện thoại của người lớn lén gọi cho cô.

Ừm, tiểu bằng hữu này không biết là, người đẹp lúc này đang ngồi cạnh chú ba của cậu và chú ấy đang nghe xem cậu "tán tỉnh" thím ba tương lai thế nào.

"Buffet?" Tào Dũng đang cầm vô lăng nheo mắt trước lời của cháu trai, nhìn về phía cửa hàng mà họ định đến ăn phía trước.

Quán nướng buffet mới mở nhân khí bùng nổ, định đưa cô đi nếm thử món tươi ngon ăn một bữa thịnh soạn, không ngờ lại đụng mặt chị dâu đưa con ra ngoài ăn đồ rồi.

"Người đẹp, là người đẹp. Mẹ ơi." Tào Trí Nhạc tiểu bằng hữu đứng bên lề đường nhìn thấy xe của họ và người trong xe, đôi chân nhỏ chạy lon ton.

Tào Dũng phanh xe tấp vào lề đường. Tạ Uyển Oánh vội vàng cởi dây an toàn xuống xe, bảo tiểu bằng hữu đừng chạy trên mã lộ (đường lớn) để tránh xảy ra chuyện.

Lãnh Như Trân đi sau con trai, dạy bảo con: "Con không chào chú ba sao?"

Bàn tay nhỏ nắm chặt lấy tay chị người đẹp trước, Tào Trí Nhạc quay đầu lại bảo mẹ: "Con biết rồi ạ."

"Con biết mà con đã chào chưa?"

Tiểu bằng hữu ở tuổi này rất hay cãi bướng.

Tào Dũng xuống xe: "Chị dâu."

Lãnh Như Trân gõ nhẹ vào cái đầu nghịch ngợm của con trai, quay lại chào hỏi em chồng: "Không biết chú cũng đến đây ăn cơm, anh cả chú không nói."

"Anh ấy không biết đâu ạ." Tào Dũng nói.

Anh cả anh là một "cuồng công việc" nổi tiếng, đối với đời sống giải trí ngoài công việc bao gồm cả việc tìm kiếm mỹ thực ở đâu đều hoàn toàn không hứng thú.

Phải nói chị dâu Lãnh Như Trân của anh, tính tình thực ra cũng giống anh cả anh, không mấy thích đời sống giải trí. Chỉ vì có đứa con trai hoạt bát giỏi giao thiệp, khiến chị thỉnh thoảng cần đưa con ra ngoài chơi một chút. Đưa Tào Trí Nhạc tiểu bằng hữu đi giống như dắt một chú chó nhỏ ra ngoài dạo chơi, nếu không chú chó nhỏ bị nhốt trong nhà quá lâu sẽ phát điên mất.

Đề xuất Ngược Tâm: Thiếp Từng Yêu Chàng, Chỉ Vậy Mà Thôi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện