Bác sĩ khắc thủ quan niệm (giữ vững quan niệm) không hề dễ dàng, đặc biệt là đôi khi khi kỹ thuật của mình bị xung kích, sẽ rất dễ nghi ngờ tính cục hạn của kỹ thuật bản thân rồi chuyển sang tiếp nhận quan điểm mới để lật đổ quan điểm của chính mình.
Đào sư huynh là một loại bác sĩ đặc thù thuộc diện vô cùng khắc thủ quan niệm cá nhân.
Hay nói đúng hơn, trong lý niệm của những chuyên gia như Đào sư huynh, họ kiên định cho rằng kỹ thuật y học dù có phát triển đột phá thần tốc đến đâu, cũng luôn không thoát khỏi thiên la địa võng của Tử thần.
So với sự lạc quan của Tào sư huynh, Đào sư huynh hiển nhiên thiên về phái bi quan.
Bác sĩ bi quan có cái hay của bi quan, phàm việc gì cũng sẽ dự tính đến tình huống xấu nhất, làm việc cẩn trọng lại càng cẩn trọng, đối mặt với những cạm bẫy giăng đầy của Tử thần, từng bước thiết phòng không chút lỏng lẻo.
Cho nên việc quản lý bệnh nhân của Đào sư huynh xưa nay luôn là nhất tuyệt, kiểm tra bệnh nhân cần làm là phải làm, tuyệt đối không vì có hai thiên tài đưa ra phán đoán lạc quan mà làm ảnh hưởng đến nguyên tắc hành y của mình.
Dù vậy, kết quả phục tra (kiểm tra lại) nếu là xấu, thường sẽ tiếp tục giáng một đòn nặng nề vào tâm trí bệnh nhân, người nhà và cả chính bác sĩ. Ai bảo Tử thần luôn là như vậy, sẽ đột ngột lẻn vào lúc không ai ngờ tới khiến người ta không kịp đề phòng.
Có lúc, Tạ Uyển Oánh không khỏi nhớ lại biểu cảm phức tạp của Đào sư huynh đêm đó.
Có thể tưởng tượng kết quả như vậy, trong lòng một bác sĩ phái bi quan như Đào sư huynh là đã sớm có dự cảm.
Nghĩ lại chắc chắn là đúng như vậy.
Những người từng làm lâm sàng đều biết, tâm tình thái độ của bệnh nhân ảnh hưởng rất lớn đến bệnh tình, thậm chí có thể nói, nhiều bệnh nhân bệnh tình đột nhiên ác hóa một cách kỳ lạ có liên quan mật thiết đến sự biến đổi xấu của môi trường sống dưỡng bệnh.
Cần phải hiểu rõ Nham tế bào (tế bào ung thư) tồn tại trong cơ thể con người, lúc đầu Nham tế bào biến thành Ác tính khối u (khối u ác tính) chứng tỏ cơ thể bệnh nhân có khuynh hướng này. Đó là lý do tại sao việc điều trị ung thư trong giới y học dần biến thành ý thức điều trị bệnh mãn tính.
Khi bệnh nhân đã lần đầu tiên sinh nham (mắc ung thư), dù có làm phẫu thuật xưng là căn trị (trị tận gốc), nhưng cuộc đấu tranh với ung thư sẽ là chuyện cả đời, điểm này là không thay đổi.
Vì vậy muốn thực sự thủ hộ (bảo vệ) được một mạng sống là không dễ dàng.
Muốn bệnh nhân thực sự tốt, người nhà phải trụ vững trước. Vấn đề này, mỗi bác sĩ không ít lần đã nói chuyện với người nhà.
Ngặt nỗi người nhà của bệnh nhân này, miệng thì vâng dạ với bác sĩ, sau lưng lại làm ra những chuyện đối với bệnh nhân khiến bác sĩ hoàn toàn cạn lời.
Anh nói xem đến nước này thì phải làm sao. Đặc biệt là khi mạng sống này khá đặc thù, liên lụy đến một bộ phận người khá thân thiết với ông ta. Theo đó, sự trầm trọng trong lòng Đào Trí Kiệt đêm đó có thể tưởng tượng được, chưa kể bản thân anh xưa nay vốn trọng trách nhiệm.
"Tạ bác sĩ."
Nghe thấy giọng nói của bác sĩ Tống, sự chú ý của Tạ Uyển Oánh từ trong hồi tưởng kéo về hiện tại, ngẩng đầu thấy bác sĩ Tống đứng trước mặt cô, trong thần tình tĩnh mịch thường ngày lộ ra một cảm giác không biết diễn tả thế nào.
Cô có thể cảm nhận được, bác sĩ Tống với tư cách là bác sĩ chắc chắn luôn hy vọng bệnh nhân tốt lên. Cho dù tính cách của bệnh nhân này ngay từ đầu cũng như một số việc từng làm khiến bác sĩ Tống không thích.
Tống Học Lâm định mở miệng nói thêm gì đó.
Cha anh bảo anh phải trân trọng bạn bè, bảo anh khi nhận được tin tức thì điều đầu tiên nghĩ đến là Tạ bác sĩ lúc này chắc hẳn là người lo lắng nhất cho bạn của mình. Bởi vì tâm tình của chính anh cũng đúng là như vậy, lo lắng liệu người bạn Tạ bác sĩ này có chịu đựng nổi cú sốc hay không.
Sau vài lần đấu tranh, miệng anh lại khép lại, chỉ có thể nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Từ nhỏ đến lớn anh không có bạn bè, chuyện an ủi bạn bè thế nào, anh có lẽ còn không bằng tiền bối tiểu ngốc nghếch, không biết nói gì cho phải.
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Mang Bảo Nhi Bỏ Trốn, Thái Tử Cao Lãnh Đã Bước Xuống Thần Đàn