Tiếng đối thoại dần xa, rõ ràng người đang gọi điện thoại tập trung vào điện thoại, cũng không phát hiện bọn họ đến.
Sớm nghe ra là giọng của Trương đại lão, Tạ Uyển Oánh không khỏi lén nhìn Đào sư huynh bên cạnh.
Buổi tối bệnh viện tiết kiệm, hành lang chỉ để một ngọn đèn sáng, dưới ánh đèn mờ ảo sắc mặt Đào Trí Kiệt mơ hồ không rõ khiến người ta nhìn không rõ.
Nghiệp vụ của bác sĩ còn nhiều hơn cả khám chữa bệnh, đặc biệt như lãnh đạo lớn trong bệnh viện như Trương Hoa Diệu, các loại sự vụ càng nhiều, nghiệp vụ nhiều như lông trâu.
Tạ Uyển Oánh nghĩ, có lẽ Đào sư huynh cho rằng Trương đại lão không nên rời khỏi phòng bệnh vào thời khắc này để nghe loại điện thoại nghiệp vụ không liên quan đến bệnh nhân này, hoàn toàn có thể cúp ngay để sau hãy bàn.
Nói đi nói lại, Trương đại lão có thể ra khỏi ICU nghe loại điện thoại này, không biết có phải có nghĩa là bệnh tình bệnh nhân nằm trong lòng bàn tay bác sĩ càn khôn nắm chắc, không cần cấp cứu. Kỳ lạ là, nếu bệnh tình bệnh nhân không có tình trạng nguy hiểm gì, tại sao Trương đại lão không về nhà mà ở lại ICU.
Những dấu hiệu mâu thuẫn trùng trùng, phủ lên trong lòng người mới đến chưa hiểu rõ tình hình cụ thể một lớp bóng tối.
Đi gần thêm chút nữa, hành lang ngoài gần cửa lớn ICU cuối cùng cũng thấy một nhóm bóng người.
Là mấy bạn học cùng lớp cô, có thể đa số bạn học trong lớp cô đến giúp đỡ lúc đầu đã về rồi, hiện trường chỉ còn lại nhóm bốn người ký túc xá Lý Khải An.
"Oánh Oánh." Quay đầu nhìn thấy cô, Lý Khải An gọi đầu tiên, "Sao cậu lại đến đây?"
Xem ra mọi người không hẹn mà cùng cho rằng không cần thiết phải thông báo cho cô?
Vừa khéo thấy Đào sư huynh đi ra chỗ khác nghe điện thoại, Tạ Uyển Oánh rời khỏi sư huynh, đi lại gần bọn Lý bạn học hỏi: "Không ai gọi điện thoại cho tớ."
"Bọn họ nói Tào sư huynh sẽ gọi điện thoại nói cho cậu." Bị Tạ bạn học chất vấn, bạn học Lý Khải An không sợ sư huynh có thể đang ở gần đây trực tiếp đùn đẩy trách nhiệm.
"Thượng Tuyền gọi điện thoại cho tớ."
"Bọn tớ bảo cậu ấy không cần đến."
Lý bạn học này lăn lộn lâm sàng lâu ngày càng giống bác sĩ, giọng điệu nói chuyện biến thành như thầy bói thích nói nửa câu để người ta đoán già đoán non.
Mắt thấy biểu cảm của cô có chút không hài lòng, Lý Khải An quay đầu nói với các bạn học khác: "Các cậu nói với cậu ấy đi. Tớ nói không lại cậu ấy đâu."
Những người khác có mặt trên mặt lộ ra vẻ khó xử, ai bảo ai cũng biết không ai giấu được Tạ bạn học chứ.
Bị ánh mắt của mấy người kia nhìn, Trương Đức Thắng bạn học - bá vương học tập Nội Khoa bước ra, đẩy kính nói nhỏ với cô: "Hay là cậu vào tự nhìn một cái đi. Thầy và lớp trưởng đang ở bên trong."
ICU không cho phép quá nhiều người chen chúc bên trong. Thực tế thật sự có thể là làm khó đám bạn học này rồi.
Những sinh viên y khoa này có người không phải thực tập sinh ICU Quốc Trệ, không thân không thích với bệnh nhân, hoàn toàn không có cơ hội theo bệnh nhân vào phòng cấp cứu và phòng bệnh ICU. Các thầy cô bận rộn lo cấp cứu sứt đầu mẻ trán, càng không thể có thời gian rảnh làm báo cáo bệnh tình bệnh nhân cho sinh viên y khoa bọn họ.
Tương đương với việc nói, bọn họ đến bệnh viện rồi không nhìn thấy bệnh nhân, không hiểu rõ tình hình bệnh nhân.
"Muốn hỏi, hỏi Nhậm lão sư và lớp trưởng đi. Chỉ là, tớ nghe nói, bọn họ đang ngồi trong văn phòng." Trương Đức Thắng nói.
Cố vấn học tập của bọn họ không phải bác sĩ lâm sàng, là giáo viên trường y, không tham gia công việc lâm sàng và ra quyết định. Đồng thời, Nhậm lão sư cần an ủi đồng nghiệp Trần lão sư. Đành phải ngồi trong văn phòng, giúp làm chút trị liệu tâm lý cho bạn bè thân thích của bệnh nhân, chờ đợi tin tức phản hồi của các bác sĩ.
Nói như vậy, Nhậm lão sư bọn họ không được phép ở bên giường bệnh nhân, tình hình bệnh nhân này e rằng là cấp cứu mãi chưa kết thúc?
Mặc kệ những cái khác, Tạ Uyển Oánh hỏi các bạn học những điều nên biết.
Đề xuất Ngược Tâm: Ái Tình Nơi Cao Độ Ba Vạn Anh Xích